[Drabble](KrisTao) Stay young with me, can you? (Eng ver.)

Title: Stay Young with me, can you? (Eng ver)

Written by: Mii

pairing: KrisTao

rating: PG

disclaimer: they don’t belong to me they belong to each other :>

category: fluff, flangst, OOC.

summary:

Light and shadow… Day and night… Hours and seconds… Happiness and Misery… Forever and Never…

.

Stay young with me, can you?

*A/N: This drabble is gonna be written in two ver: eng ver and trans ver [a.k.a viet ver :>>]

absolute no-nos to comments like: “chém tiếng anh”/”không tôn trọng ngôn ngữ mẹ đẻ” blahblah okay?

anyway, enjoy :> and so sorry because of my bad grammar T.T

Music was used in fic: Meadows of Heaven – Nightwish.

*

When I was a little boy, I loved to see bubbles. Those tiny, mysterious bubbles flew away into the sky and disappeared; faded when I tried to reach them and hold them in my arm.

When I was a little boy, I used to raise a dream. A dream is now forgotten. A dream is now covered with tears of dust, steps of memories and invisible faces. Invisible sound. Invisible scent. Everything. Invisible.

When I was a little boy, I didn’t know the man lived next door was a psycho path.

.

He didn’t seem like he’s crazy, did he?

.

The only thing I know about him until now is that he’s the most beautiful man I’ve ever seen.

.

I know where those bubbles come from.

And I know, who had blown them.

*

When I was young, I used to love a song. A song rises when the sun sets and sleeps tight when dawn appears. A song comes from a psycho man who is always sitting on the roof and watering his beautiful starry black eyes.

.

“I close my eyes
The lantern dies
The scent of awakening
Wild honey and dew

Childhood games
Woods and lakes
Streams of silver
Toys of olden days

Meadows of heaven…”

*

He is a man with a-five-year-old’s heart.

He is a dreamer. A sparkle pair of eyes reflects the stars.

.

A dream that we both shared… Bubbles and Mother’s Care…

***

When I was small, my parents died in a car accident. Ever since, I got raised up by a man next door.

He never said to me a word. Just bubbles and weird lullaby. Every time I was about to fell asleep, he asked me – the same usual meaningless question:

“Stay young with me, can you…?”

I just nooded and closed my eyes. In the dream, I saw him. Standing in front of me. On an endless meadow. Light. Bubbles. Green grass. He was figured With pure white angel wings behind his back. His pale skin, nevertheless, became more beautiful and visible.

.

Night magical pieces of sky. Sleep tight in your peaceful wish, my deer…

.

You know, I envy him

My dream had faded at the age of five

His dream grew up everytime he tried to fly…

I fell off my ways because I didn’t have the courage to stand up…

He was lift up everytime he fell because he knew he had the wings of strong belief in life…

He had a courage that I don’t have… He was a psycho dreamer while I was afraid to believe in magical and fairy tales… To fall and to hope…

To love… And to be loved…

*

I grew up, became an ordinary worker, started a family with a beautiful wife and two children. Moved on without saying goodbye to him.

A psycho man who lived next door.

*

‘Till now, I still haven’t known his name…

Nevertheless, every night, in my dream, I hear him called me:

“Stay young with me, Huang ZiTao…”

***

I want to sing a lullaby for you, my deer… I want to keep you in my heart forever…

Cause I love you…

Please… Don’t stop believing…

***

He stucked in time, as a number that stucked in a dead clock…

I moved on with hours and minutes running by…

.

He was the Prince Charming on a wooden horse…

I’m just a homeless person without a place to go…

He had a bravery soul like the dreamy soldier Don Quixote…

I’m just Sancho Panza with a normal, pracmatic heart…

He had dreams and I have blood of tears…

He had hope and I have nothing but dust and various pain and scar to forget…

He got lift up into the sky while I fell on the ground with broken pair of wings to fix…

*

Old rustic memories… Bubbles and Lullaby… Dreams and Despair…

*

Childhood, eventhough me and him didn’t seem alike, we both shared two things.

A dream…

And…

A place called home…

***

I close my eyes
The lantern dies
The scent of awakening
Wild honey and dew

Childhood games
Woods and lakes
Streams of silver
Toys of olden days

Meadows of heaven

The flowers of wonder
And the hidden treasures
In the meadow of life
My acre of Heaven
A five-year-old winter heart
In a place called home
Sailing the waves of old

Meadows of heaven

Rocking chair without a dreamer
A wooden swing without laughter?
Sandbox without toy soldiers
Yuletide without the Flight

Dreambound for life

Flowers wither, treasures stay hidden
Until I see the first star of fall

I fall asleep
And see it all:
Mother’s care
And colour of the kites

Meadows of heaven

The End

[Lảm nhảm] Lay – The Healing Unicorn :3

lay

 

 

Người đã để lại trong tôi nhiều suy nghĩ nhất cho tới tận giờ phút này, có lẽ là Lay.

Tôi không bias Lay. Tôi bias ChanYeol và ZiTao. Mặc dù họ là hai người tôi thích nhất EXO, nhưng ChanYeol và ZiTao không hề để lại cho tôi những suy nghĩ sâu xa và mông lung như Lay đã làm.

Một số người thường gọi Lay là “Hoàng tử Trường Sa”, tôi nghĩ vậy? Nhưng theo ý kiến chủ quan của riêng mình, tôi không hề thích cái tên ấy. Nó khiến Lay bỗng chốc trở thành một khái niệm rất xa xôi và hoàn toàn lạ lẫm. Lay là một chàng trai hiền hòa, dễ gần, thân thiện và rất đáng yêu. Nếu có thể so sánh, cậu ta như một con thỏ bông vậy, haha :”) bạn có thể ôm, hôn, ve vuốt nó và nó sẽ nhìn lại bạn với đôi mắt to tròn dễ thương ôn hòa của mình.

Tôi đã từng đọc rất nhiều fanfic có nhắc tới Lay. Cậu luôn được khắc họa nên là một nhân vật nghịch ngợm, năng động, vui vẻ, hài hước, đôi khi có phần hơi ích kỉ và trơ mặt với sự đời, hoặc đôi khi vô tình trở thành “bóng đèn” phá quấy Kris và Tao, nhưng cậu ta vẫn là một nhân vật rất vui nhộn, gần gũi và luôn để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng tôi, cho dù cậu ta đôi khi chỉ là một nhân vật phụ.

Lạ một điều, tôi không hề thích Kray. (không có ý xúc phạm hay công kích tới cộng đồng Kray shipper, đây chỉ là suy nghĩ của riêng tôi :3) Nghe qua lời kể của một cô bạn, tôi đoán, trong fic về Kray, YiXing lại được khắc họa bằng một hình ảnh khác. Trầm mặc hơn. Ôn nhu hơn. Cam chịu hơn. Có lẽ, nếu kết hợp cả hai hình ảnh phổ biến của YiXing thường thấy trong fic lại, có lẽ, ta sẽ thấy được tính cách của YiXing ngoài đời (hay những gì cậu thể hiện trên sân khấu): nghịch ngợm, năng động, nhưng ôn nhu và cam chịu, quan tâm người khác tới quên cả bản thân mình.

Tôi thường hạn chế đọc các fanacc về Lay. Tôi biết, cậu là một chàng trai tốt, nhưng mỗi khi đọc fanacc về cậu, tôi lại có cảm giác như cậu đã phải mạo hiểm quá nhiều. Cậu đã phải hi sinh quá nhiều. Cậu hi sinh ánh hào quang cho các thành viên khác. Cậu hi sinh cả những giờ nghỉ của mình để quay lại nhặt một chiếc mũ cho fan. Cậu hi sinh cả thân thể mình để hoàn thành mv mới. Cho tới một lúc nào đó, liệu cậu có còn đủ sức để cho đi mà nhận về một phần rất ít ỏi nữa không?

YiXing à, làm ơn, xin hãy ích kỉ, dù chỉ một chút thôi, để tôi thấy cậu thật gần gũi. Làm ơn, hãy trơ mặt với cuộc đời, dù chỉ đôi ba lần thôi, để tôi thấy cậu chẳng còn xa lạ.

Zhang YiXing… Đôi khi cậu thật trẻ con… Nhưng đôi khi… ánh mắt cậu lại chững chạc tới đáng sợ…

Làm ơn…

.

Có một vài lí do khiến tôi không ship bất cứ couple nào liên quan tới Lay.

.

Lay có một đôi má lúm đồng tiền rất duyên. Cậu ta cũng sở hữu một vẻ ngoài rất ưa nhìn, mộc mạc, giản dị nhưng kiêu kì và tinh tế; nghiễm nhiên có thể thu hút cả hai phái. Nhưng, đối với tôi, YiXing hiện lên với tư cách của một asexual (người vô giới).

Tôi cũng không hiểu vì sao. Chỉ là, khi trông thấy Yixing, tôi không muốn cậu ta yêu ai, hay trở thành đôi với bất cứ ai hết. Cũng không có những fantasy lung tung rằng tôi sẽ cưới cậu ấy hay trở thành bạn gái của cậu ấy này nọ kia. Tôi không muốn cậu ấy yêu ai cả. Cũng không muốn cậu ấy phải quan tâm, để mắt *theo nghĩa đặc biệt* tới ai, dù là trai hay gái. Tôi chỉ muốn cậu ấy yêu chính mình. Vậy là đủ. Cậu ấy đã hi sinh quá nhiều. Cậu ấy đã gánh vác trên vai quá nhiều mối bận tâm. Tôi không muốn nghĩ tới viễn cảnh cậu ấy khổ sở, toan tính vun đắp tình cảm với một ai đó rồi sẽ thất vọng biết bao khi mối tình sụp đổ. Zhang YiXing là một viên đá thủy tinh mong manh và dễ vỡ. Cậu có thể chữa lành vết thương cho mọi người, nhưng không bao giờ, có thể tự chữa lành vết thương cho chính mình.

.

Hà Nội, 06/08/2013 // 10:42PM

***

 

[Tản mạn] Dành tặng em, cô gái Bạch Dương của tôi!

Tháng tư. Những ngày nắng đẹp.

.

Bạch Dương – Aries. Những con cừu trắng. Ngây thơ, hiền lành, dễ dụ.

Bạch Dương không che giấu. Bạch Dương thẳng thắn và bộc trực. Bạch Dương suy nghĩ giản đơn và hồn nhiên như một đứa trẻ.

Giữa 12 cung hoàng đạo, Bạch Dương là cung duy nhất có chữ “trắng” trong tên. Bạch Dương trong sạch và thuần khiết. Bạch Dương như một khóm mây trắng vắt ngang trời giữa những ngày thu mênh mang cao vời vợi.

.

Sao xa quá? Liệu đưa đôi bàn tay có thể với tới được không?

*

Bạch Dương của tôi…

Em bướng bỉnh. Em trẻ con. Em ôn hoà và cởi mở. Dễ dàng dung thứ nhưng khó lòng nguội đi nỗi đau.

Bạch Dương che giấu nước mắt đằng sau nụ cười bất đắc dĩ. Bạch Dương quay đi để không ai thấy Bạch Dương đang nhỏ lệ. Nước mắt Bạch Dương long lanh như những vì tinh tú trên bầu trời đêm. Đôi mắt Bạch Dương cao xa như tấm thảm nhung bóng tối sâu vô cùng tận.

.

Bạch Dương năng động. Bạch Dương hiếu thắng. Bạch Dương thần tiên và hay mơ mộng. Bạch Dương cố chấp và bảo thủ. Như một cô công chúa nhỏ xinh đẹp trong những câu truyện cổ tích.

.

Bạch Dương…Bạch Dương…

.

Bạch Dương không thuộc về thế giới này – Một thế giới phồn hoa, bề bộn với những âm mưu tính toán, hối hả với nhịp sống ganh đua kiếm kế mưu sinh. Tâm hồn trong trắng của Bạch Dương dễ dàng biến chất chỉ vì môi trường sống. Cũng như một hạt nước mưa trong vắt. Nếu vô tình rơi vào vũng sình bẩn đục thì rồi cũng có ngày sẽ trở thành một phần của vũng sình đó mà thôi.

.

Thế giới của Bạch Dương…

Thế giới ngập tràn sắc hồng tươi tắn…

Thế giới không lo âu, muộn phiền…

Thế giới không âm mưu, tính toán…

Thế giới không oán trách, hận thù,…

Thế giới…đẹp tươi như trong những câu truyện cổ…

.

Và ở nơi đó, Bạch Dương xứng đáng được yêu thương…

The End.

[Those years...] Chương 1

Chương I

- Đội trưởng, đội trưởng! Chúng tôi tới thăm đội trưởng đây!

Một tốp người ồn ã, nhốn nháo xông thẳng vào trong phòng bệnh, cố gắng nhồi nhét nhau giữa một khoảng không gian eo hẹp chật chội. Mặt ai nấy đều đỏ bừng bừng, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, những mái tóc được bới tung theo ngón tay cào bừa.

- Các cậu đều đến được hết, thật quý hoá quá!

WuFan đang đứng bên giường bệnh liền xoay người lại, mỉm cười với những người đồng đội cũ, ánh mắt lướt qua từng gương mặt thân thương một đã không được gặp lại suốt 7 năm.

- Đừng khách sáo như vậy, người anh em! – MinSeok tiến ra phía trước, đưa tay đặt lên vai WuFan. Chàng trai ấy, sau 7 năm khuôn mặt vẫn không đổi khác, bầu bĩnh và ngây ngô như một đứa trẻ, nếu không tính những vết nhăn chìm nơi đuôi mắt, khó ai có thể tin được anh ta là người già nhất trong bọn – Cho chúng tôi xem mặt quý tử được không?

- Cứ tự nhiên! – WuFan đứng sáp sang một bên, để từng thành viên tiến lại gần giường bệnh. Anh vỗ vai JongDae, xoa đầu YiXing, véo mũi BaekHyun, đo chiều cao với ChanYeol, đập tay với JunMyeon và KyungSoo, lật ngược mũ của JongIn về phía sau, cứ lần lượt như vậy, cho tới khi còn sót lại một người cuối cùng đứng bất động nơi góc phòng, áp tấm lưng cao lớn vào cửa.

- Chào em – WuFan nói một câu chào rất nhỏ, bằng thứ âm lượng mà anh biết chắc chỉ mình cậu nghe thấy.

- Chào anh, đội trưởng. Lâu không gặp. – ZiTao chỉ gật đầu, vò tung mái tóc vàng mật ong của ông bố một cách chán nản.

Giữa không gian giao tiếp tiếng Anh lóng ngóng của các thành viên với cô gái mắt xanh tóc vàng – một vẻ đẹp điển hình của phương Tây, tiếng nói chuyện hiện hữu nơi hai gã đàn ông tại góc phòng chỉ còn vo ve, lịu nhịu như tiếng muỗi kêu.

.

- Họ chẳng thay đổi gì cả. Thật tuyệt, khi chúng ta đều có thể tụ họp tại Canada vào một ngày như thế này. – WuFan cười.

- Sắp tới ngày giỗ SeHun rồi, anh sẽ về lại Hàn Quốc vài hôm chứ? – ZiTao lặng lẽ cúi đầu, vẫn trầm mặc đút hai tay vào trong túi quần, hỏi một câu lạc vấn đề trọng tâm.

- LuHan đâu? Cậu ấy không tới sao? – Nụ cười trên môi anh chợt tan biết, có một chút lạ lẫm, xa cách mơ hồ về chàng trai đối diện.

- Anh ấy tới muộn, chắc chuyến bay vừa hạ cánh. – Cậu nhìn đồng hồ đang đeo trên tay, rồi lại nhìn xuống sàn, ánh mắt đã không còn đượm vẻ ngây ngô như anh còn nhớ. – Anh không trả lời câu hỏi của em, đội trưởng.

- Đừng lo, ZiTao, anh sẽ về. – WuFan luồn những ngón tay thuôn dài vào mái tóc đen của cậu trai đối diện, chạm lên những vết nứt chân chim nơi đuôi mắt – Em, không định lập gia đình sao? Đã 32 tuổi đầu rồi, còn trẻ trung gì nữa đâu?

- Còn anh thì sao? – ZiTao nở nụ cười buồn – Đã tuyên bố sẽ là người lấy vợ sau cuối, vậy mà bây giờ đã có tiểu tổ tông nối dõi rồi.

- Anh đang nghĩ, sẽ chọn ai là cha đỡ đầu của thằng bé. – WuFan xoa cằm ra vẻ lưỡng lự.

- Kim Jun Myun sẽ là một người cha tốt – Cậu gợi ý.

- Không, anh đang nghĩ… Hay là em có được không?

ZiTao còn chưa kịp đáp trả lời đề nghị kia thì cuộc nói chuyện nửa mùa đã bị cắt đứt bởi tiếng gõ cửa vang lên từ đằng sau.

- Xin lỗi, tôi đến muộn. – LuHan ngượng nghịu gãi đầu cáo lỗi, bước vội vào trong phòng, băng qua mặt cả cậu em út lẫn người đội trưởng. Giây phút vai cậu ta sượt qua vai WuFan, anh ngửi thấy sộc lên một mùi hỗn tạp của bia, của rượu, của thuốc lá và men say, của những ẩm mục u buồn và tuyệt vọng. Của thứ nước hoa rẻ tiền, của khói xám và huệ tây, của những quay cuồng ám ảnh lạc đi hương sắc.

Mái tóc LuHan đã dài tới tận vai, nham nhở và rối bù, túm lại sau gáy tựa những ngày cậu ta còn là thực tập sinh 15 năm về trước. Đôi mắt cậu ta xanh tái, lợt lạt, hoang dại, không còn chút thần sắc biểu cảm. Khuôn má chẳng còn tô lên vẻ đáng yêu LuHan đã từng sở hữu thưở biểu diễn trên sân khấu nhập nhoạng ánh đèn. Caravat chưa thắt, cúc áo xộc xệch và vai áo măng tô đã sờn chỉ, cậu ta dựa vào người MinSeok, kín đáo lấy tay che miệng và lụ khụ ho.

“Sao vậy? Lại cảm à?” – MinSeok chân thành hỏi.

“Không sao, quen rồi!” – LuHan kéo cao cổ áo, vẫn run lập cập nhưng không còn ho nữa, giọng khản đặc – “SeHun không đến sao?”

Canada mùa này rét mướt, mưa phùn lây rây và bóng đen xù xì phủ khắp nền trời, đó là lần đầu tiên MinSeok không thể trả lời câu hỏi của LuHan, cho dù đó là câu hỏi được đặt ra bằng tiếng Hàn thuần thục.

.

“Ở lại đây một thời gian, cho tới khi chúng ta quay trở lại Hàn Quốc cũng được.”

“Đó cũng đang là dự định của em, nếu anh không phiền.”

“Được vậy thì tốt, em định ở đâu?”

“Em đã thuê được phòng trọ rồi. Cũng rẻ, hành lí của em cũng không có nhiều, kiếm tạm việc làm rồi mua vé máy bay trở về thôi.”

“Tới thăm anh thường xuyên.”

.

WuFan kết thúc cuộc nói chuyện, rời lưng khỏi gờ tường cạnh cửa và tiến về phía nhóm người kia, cùng bồi hồi yêu thương nhớ lại những kí ức, giấc mơ, đam mê họ đã cùng sẻ chia.

- Park ChanYeol, Byun BaekHyun, Kim JongDae, bây giờ các cậu nổi tiếng quá, tôi phải giữ máy tới năm tiếng mới được hồi đáp. – Đội trưởng người Trung Quốc lém lỉnh cười, lên tiếng trêu chọc bằng tiếng Hàn.

Ba chàng trai sinh năm 92 sau khi EXO tan rã đã cùng nhau hợp lại thành một nhóm nhỏ mang tên TrioX-92, tiếp tục hoạt động trong ngành giải trí.

Thế nhưng, vài năm gần đây, sự việc đã không còn viên mãn như thưở đầu.

- Công ty vừa đầu quân cho ra một nhóm nhạc mới, sự nghiệp bọn em đang trên đà bấp bênh, có lẽ cũng sắp giải nghệ rồi. – BaekHyun thở dài trong nỗi chán nản không che giấu – Tuần sau bọn em sẽ chuyển tới kí túc xá mới, nom tồi tàn, chật chội hơn kí túc xá cũ rất nhiều. Thật tệ.

- Có lẽ, còn hát được bao nhiêu lâu thì hay bấy nhiêu thôi. Cái quan trọng là chúng ta được sống với đam mê cho tới những phút cuối cùng. – ChanYeol tươi tỉnh thêm vào, cố nở nụ cười lạc quan thường trực, còn JongDae chỉ im lặng. Bàn tay họ đan vào với nhau, những đường gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay trắng bệch, tựa hồ những con người tự tin cuối cùng còn đã chọn bước đi trong căn hầm tối tăm không điểm dừng ấy cũng đang tự hoài nghi: liệu bây giờ có quá muộn để quay lại không? biết bao giờ ta mới đi hết con đường này hay đơn giản hơn: nên quay lại hay nên bước tiếp?

Đó là những câu hỏi không bao giờ có lời giải đáp, mặc dù câu trả lời luôn rõ ràng. Rõ ràng trong máu huyết và tâm tư họ.

.

“Chúng ta đều đã có những ngã rẽ riêng của cuộc đời mình. Hãy tự tin và ngẩng cao đầu. Hãy nở nụ cười khi còn có thể.”

.

Kim Jun Myeon cất tiếng động viên thật lớn khi cả 11 người đồng đội đều đã túm lại vào giữa căn phòng, chụm đầu vào với nhau, khoác vai nhau và cùng cầu nguyện, cùng chúc mừng, và lại cùng im lặng. Hình như, cũng ngày này, 12 năm về trước, đội trưởng người Hàn Quốc Kim Jun Myeon đã nói câu nói ấy, nhưng, phần cuối của khẩu hiệu đã không hề được cắt đi.

.

“EXO hãy mãi mãi yêu thương nhau nhé.”

.

- Hôm nay, hãy đi uống cùng nhau. Tôi  bao! – WuFan cười thật tươi tắn, khuôn mặt bừng sáng tới dị thường.

Đứa trẻ nằm trong lòng KyungSoo vẫn ngủ ngon lành, diện mạo khi ngủ nom giống WuFan như đúc. LuHan ngồi bên cạnh vuốt má hài nhi, không ngừng lẩm bẩm tựa kẻ tâm thần mất trí.

“SeHun ở đây sẽ vui lắm. Em ấy vốn thích trẻ con mà. Sao SeHun lại không tới?”

YiXing bước về phía LuHan, ôm cậu ta vào trong lòng tựa an ủi vỗ về. KyungSoo bối rối đứng dậy, trả đứa trẻ về lại vòng tay mẹ nó. Người phụ nữ tóc vàng lịch sự cảm ơn, cúi đầu, nở nụ cười xem chừng lóng ngóng.

.

Hò rời khỏi phòng bệnh, vẫn trò chuyện rôm rả, ầm ào. ChanYeol khoác vai WuFan, thân mật vò tóc anh như những ngày họ còn hoạt động cùng nhau, mặc cho mọi cách biệt về tuổi tác. JongDae ôm lấy cánh tay MinSeok, hỏi thăm về nghề nghiệp, gia đình, còn anh chỉ biết cười trừ, đưa ngón tay trỏ lên môi ra vẻ bí mật. BaekHyun vui vẻ đi sát cạnh JunMyeon, hỏi bông đùa: “Hyung, quẹt thẻ mua cho bọn em mấy bộ quần áo mới được không?” LuHan vẫn vịn chặt lấy người YiXing, cắn môi thật mạnh tới sắp bật máu, dường như kiệt sức mà chẳng nói chẳng rằng – những hành động vô thức kì dị. KyungSoo sóng bước bên vai JongIn, chỉnh lại chiếc mũ lưỡi trai quen thuộc anh đã mua tặng cho cậu vào sinhh nhật lần thứ 20 nhiều năm về trước, cười buồn: “Bảy năm không gặp, bây giờ, em đã có ai nấu ăn cho chưa?”

Bảy năm không gặp, cắt đứt mọi liên lạc, không ai biết rằng: Năm 30 tuổi, Kim JunMyeon đã thất nghiệp trong năm tháng, trắng tay trong hai năm, cuộc sống tới giờ vẫn còn lắm điều bề bộn thiếu thốn. Không ai biết rằng, MinSeok đã kết hôn rồi lại ly dị chỉ trong ba năm, tự mình nuôi nấng, chu toàn cho cô con gái mới tròn bốn tuổi. Không ai biết rằng, Do KyungSoo tới giờ vẫn sống trong ngôi nhà trọ giá rẻ dành cho dân nhập cư Hàn Quốc, với buồng thang máy bức bối tỏa hơi nóng hầm hập và căn trần nhà thấp hẹp ủ dột. Càng không ai biết rằng, Kim JongIn, chàng vũ công đường phố 31 tuổi nay đây mai đó ấy, suốt bảy năm chỉ có mì gói bỏ bụng thay cơm, một bữa ăn tử tế dường như đã trở thành ước vọng quá đỗi xa vời.

*

Giữa 8 tỉ con người, họ đã gặp nhau. Đã tụ họp và hợp lại thành một thể thống nhất.

.

Và, cũng giữa 8 tỉ con người ấy, họ đã lạc mất nhau.

.

Những đam mê, khao khát và những giấc mơ thời tuổi trẻ… Hãy đem thời gian trở về nơi ta đã bắt đầu…

*

Đêm không sao. Tiếng cụng ly và tiếng chúc mừng rôm rả. Giữa hơi men ngà ngà say, 11 người ngước mắt nhìn lên bầu trời. Họ trông mãi vào sắc đen bất tận, chìm vào rạng đông những mênh mang của suy nghĩ và bất lực lặng câm. Không ai bảo nhau điều gì, song, giữa họ luôn tồn tại một khoảng trống. Ở nơi đó dành cho người đồng đội cũ họ chưa bao giờ quên.

.

Thật vẹn toàn… khi một lần nữa chúng ta lại được gặp nhau… lại được trói buộc lẫn nhau bên bờ vực của tuyệt vọng…

[Đồng nhân - Trung trường](HunHan, KrisTao): Bạch Tuyết Hồ Ly (Chương 8)

Chương 8

Hắn ta… quả thực rất mát tay với trẻ con mà…

.

Hoàng Tử Thao thông minh sáng dạ, mới hai tuổi đã biết nói vanh vách, khoẻ lại liền bi bô suốt ngày. Mỗi khi Thế Huân thân mật gọi Tiểu Đào là ngay lập tức chạy ra, dang vòng tay nhỏ ôm chầm lấy, miệng mũm mĩm cười tươi tắn: “Dưỡng phụ… Dưỡng phụ…” như thể đã thân quen từ thưở mới lọt lòng.

- Tử Thao có vẻ thích ngươi nhỉ? – Tuyết Hồ ngồi bên cười cười xoa tóc hài tử đang vùi mặt trong ngực thư sinh, dường như rất muốn ôm lấy đứa nhỏ mà âu yếm, nắn vuốt, song lại hiềm nỗi sợ sệt không đâu.

- Lúc mới gặp, nó còn định cắn ta. – Thư sinh cười vang – Kể ra cũng giống ngươi lắm. Có muốn bế thử không?

Chưa kịp để kẻ kia đồng ý, đứa nhỏ đã được đặt lên đùi y, đôi mắt hoa đào đen láy mở to nhìn y ngơ ngác. Lạ thay, hài tử không khóc, không kêu gào giãy giụa như thưở đầu mới gặp thư sinh chẳng hề quen mặt, lúc này lại đưa tay nhỏ tỉ mẩn sờ vuốt gò má nam nhân, cái đầu ngây ngây ngoẹo qua ngoẹo lại như ngắm nghía tạo phẩm trước mặt.

- Quý thúc… Quý thúc… – Tử Thao đu đưa ngồi trên đùi y khoan khoái, chán chê vần vò gương mặt y tới nhăn nhúm rồi lại nhoài người với sang phía thư sinh, ghé tai thì thầm – Quý thúc này… là ai vậy, dưỡng phụ?

Lời nói thoảng tựa gió bay, chỉ riêng mình hai kẻ đối thoại nghe thấy. Gã cố nén cười, nhỏ giọng đáp lại vào tai tiểu hài tử:

- Là ái phi của ta…

.

Lộc Hàm trước giờ chưa từng thụ động tiếp nhận loại tình cảm ưu ái thân mật tới từ trẻ nhỏ như vậy, tâm trạng bỗng trở nên tươi tỉnh, phấn chấn dị thường, tối ấy còn khom lưng cùng Tiểu Đào chấm bút lông vẽ nguệch ngoạc trên giấy, một phút môi lại thoáng nở nụ cười ôn nhu đến lạ. Thư sinh gà gật đọc sách chăm chú bên ngọn đèn, tới khuya mới vươn vai rời mắt khỏi bàn, quay ra đã thấy Tiểu Đào ngoan ngoãn ngủ trong lòng y, trên ngũ quan tuấn tú kiêu kì của nam nhân vẫn còn vương nét cười âu yếm.

- Ta không biết ngươi thích trẻ con đến vậy, Cáo nhỏ.

Y giật mình ngẩng lên, quắc mắt lườm gã rồi làm lơ bế Tiểu Đào đặt trở lại giường, yêu chiều nắn vuốt đôi má bầu bĩnh.

Thư sinh bị hắt hủi như vậy, không khỏi cảm thấy có chút bực tức phật lòng, mặt mày tối sầm mà kéo kéo thắt lưng y về phía mình:

- Tối nay ta biết ngủ đâu đây? Nhà có ba người rồi…

Gã vừa dứt lời, thình lình, bạch y nam nhân trong lòng đã biến thành một con cáo nhỏ lông trắng muốt, mình mẩy thon gọn ngạo kiều bước lại nằm cạnh hài nhi, hai mắt trêu ngươi nhắm lại, cười cợt:

- Cách này, vừa rộng chỗ, vừa ngăn ngươi giở trò đồi bại.

Thư sinh đêm ấy bị cấm dục, uất ức không sao ngủ được, nhìn Cáo nhỏ tứ chi ôm trọn hài tử cùng chìm trong mộng đẹp khiến gã hận vô cùng, uất ức không thể đem kẻ kia trong thân xác nam nhân trói lại mà cường bạo chiếm hữu tới khi y bất tỉnh mới chịu ngưng.

A, tưởng tượng lung tung cái gì vậy chứ… Quả đắc tội tày đình với ái phi của ta mà…

.

Thế Huân những đêm trước được mĩ nhân dung túng quá đà, mức độ hoang tưởng càng ngày càng nặng; sáng tinh mơ hôm sau tỉnh dậy thấy y không mảnh vải che thân tắm cùng Tiểu Đào dưới suối, thiếu chút nữa là trào máu mũi ra ngoài (vì tức a), ngũ quan cả ngày sầm sì vặn vẹo như đưa đám, nhân lúc xế chiều, đương buổi đầu dạy Tử Thao viết chữ, Tuyết Hồ chẳng còn cớ ôm nó nữa, mới dám nắm cổ đứa nhỏ trị tội:

- Chư thần to gan, sao dám lén lút gian díu với ái phi của trẫm? Tội ngươi to, trẫm phải trảm đầu mới hả dạ.

Hoàng Tử Thao rất thích chơi trò đóng kịch chốn thâm cung kí, trước đây cũng hay chơi với nhũ mẫu và phụ thân, nghe dưỡng phụ đổi cách xưng hô liền phấn khởi thẳng người ngồi lại cho nghiêm chỉnh, đầu gập xuống ra vẻ hối lỗi:

- Hạ thần đắc tội, xin bệ hạ lượng thứ… Là hoàng hậu nương nương quyến rũ hạ thần…

“Ha, tiểu quỷ này… Ai dạy ngươi nói mấy từ đó vậy…”

Thư sinh trong bụng dù đang giận sôi gan cũng phải phì cười, đứa nhỏ này, đúng là chẳng thể giận lâu được a. Tuyết Hồ mặc dầu ngồi ngoài thưởng ngoạn toàn bộ cuộc đối đáp, song lại ngơ ngác chẳng hiểu sự tình, bức bối liền trút hết lên người nam nhân kia:

- Rủa ta, ta dám thề sẽ phanh thây tùng xẻo ngươi.

Gã mỉm cười cầu hoà, vành mắt cong cong lộ vẻ ôn nhu của một đức tu hành trên đời không màng tới hai chữ “oán hận”, đặt đầu bút xuống giấy vạch ba chữ đơn giản: Nhất, nhị, tam.

Tiểu Đào nhoay nhoáy chép, vừa chép vừa đọc, Tuyết Hồ ngồi đằng sau cũng lén lút lẩm nhẩm học theo, một lúc sau liền bị thư sinh tinh ý phát hiện, bèn mỉa mai hỏi:

- Cáo Nhỏ, ta tưởng ngươi biết chữ rồi? Mấy nét ngang này có gì khó hiểu chăng?

Y bị nắm thóp, ngượng không để đâu cho hết, song vẫn ra vẻ bình thản an nhàn mà nhún vai chống chế:

- Lâu rồi không động tới mực giấy, ta quên hết chữ rồi.

.

Tiểu Đào tiếp thu thực rất nhanh, mới buổi đầu tập tững học viết đã có thể thành thạo từng nét một dòng chữ khó “人凭志气虎凭威” (Nhân bằng chí khí hổ bằng uy), khiến thư sinh thập năm tôi rèn chữ nghĩa cũng phải ngả mũ thán phục.

- Sơn sơn hữu lão hổ, xứ xứ hữu cường nhân(*), hảo bái phục! Bái phục!

(*) Sơn sơn hữu lão hổ, xứ xứ hữu cường nhân: núi nào cũng có hổ, vùng nào cũng có nhân tài.

Tiểu hài tử híp mắt cười, đêm về lại được y đem vào lòng mà yêu chiều bồng bế, luôn miệng gọi bảo bối, bảo bối a, ôn nhu vô cùng, khiến thư sinh không khỏi oán thán ghen tị, hảo muốn rút lại lời ca ngợi ban chiều.

.

An bình như vậy, được chừng một tuần, lại bắt đầu nảy sinh biến cố.

.

Tiết trời độ chuyển giao lành lạnh, gió nghiến răng ken két bên then cửa, tuyết lốm đốm phủ trắng một bên sườn Bạch Hạ Thiên Sơn, về khuya còn heo hút lạnh gấp vạn lần. Tiểu Đào nhấp nhổm ngồi trong lòng y, không ngừng ngọ nguậy tựa hồ tránh né, trông mắt ra tấm bình phong chắn cửa im lìm, đêm nay lạ điều dỗ mấy cũng ương bướng không thèm ngủ, mắt rơm rớm phụng phịu đăm đăm xoáy vào khoảng không heo hút trước mặt, nửa như mừng rỡ, nửa như tủi thân trách móc người.

- Muộn rồi, Tử Thao. – Tuyết Hồ dần mất đi kiên nhẫn, bỗng nhiên hung dữ kéo tay đứa nhỏ đứng dậy, dạo gần đây thường trực dễ dãi, dung túng nó nhiều điều, thành ra sinh hư lúc nào không hay. – Cương Thi đang rình ở ngoài, có muốn bị bắt đi không?

Đứa nhỏ ngẩng đầu, thoạt nghe y nói vậy, quả nhiên co rúm người sợ hãi, song lại bắt đầu hoảng loạn khóc váng lên mà đấm đá lung tung.

- Phụ thân… Tiểu Đào có phụ thân ở đây rồi, không sợ nữa… Không sợ nữa… Phụ thân sẽ đuổi con Cương Thi đi… Phụ thân không vào nhà với Tiểu Đào, Tiểu Đào nhất quyết không ngủ…

Hài tử cứ rấm rứt khóc như vậy, nắm tay nhỏ hung bạo liền nhằm ngực y mà thụi liên tục, khiến thư sinh đang miệt mài học bên bàn không khỏi phân tâm, quay lại liền bắt gặp ánh mắt bối rối của kẻ đối diện trước Tiểu Đào đang vô cớ nổi sung tựa một con hổ non bị vết thương xoáy vào da thịt.

Nam tử tóc trắng không biết phải xoay xở ra sao, lúng túng đẩy đứa nhỏ sang phía thư sinh như cầu cứu. Gã liền ôm lấy nó, âu yếm vỗ lưng ý bảo không sao, không sao a, có dưỡng phụ ở đây, đừng sợ, ngoan, nín, nín a.

Cứ yêu thương, cưng chiều như vậy, chẳng biết bao giờ là đủ. Đứa nhỏ dần dần kiệt sức mà nhanh chóng thiếp đi, tay chân hung hăng đấm đá nãy giờ cũng thuận theo ý thức mơ hồ mà bám chặt lấy thân gã, uỷ khuất níu lại đầy dựa dẫm.

.

Đêm ấy quả là một đêm rất dài. Oán linh đeo trên cổ tay hài tử bất giác rung lên, reo từng tiếng leng keng lặng lẽ…

.

“Là ta… Nguồn cơn cớ sự ắt hẳn là do ta cả sao…?”

.

“Đừng tự trách mình. Lỗi do oan hồn hiện về thường khiến trẻ nhỏ sợ hãi…

***

[Đồng nhân - Trung trường](HunHan, KrisTao): Bạch Tuyết Hồ Ly (Chương 7)

Chương 7

Trẻ nhỏ quả dễ làm vui lòng người…

.

Tỉnh dậy, Lộc Hàm chốc thấy ê ẩm toàn thân, xương cốt như nát vụn, đứt rời thành từng khúc, buộc phải tay chống thắt lưng mới đứng được thẳng người. Y phục từ khi nào đã được vận lại đầy đủ không sót một mảnh, song nam nhân suốt đêm đầu ấp má kề thủ thỉ lại biến mất đâu không rõ tung tích, tình thế tiến thoái lưỡng nan này thực chẳng biết xử trí sao cho phải.

.

Xế trưa, gã mới từ phố huyện trở về, đương lúc Tuyết Hồ đang luẩn quẩn đi đi lại lại, hết vào rồi ra, tay chắp sau lưng, bộ dạng nom tựa thư sinh chất phác hiền lành, mắt lóng lánh tương tư những trầm mặc không ai thấu rõ.

- Tên hỗn đản, ngươi chạy trốn ta? – Vừa thấy gã, gương mặt nam nhân xinh đẹp đã biến sắc, quắc lên ánh nhìn giận dữ.

- Bị ngươi nhìn thấu rồi, thật ngại quá. – Thư sinh cười như chế nhạo, khiến kẻ kia càng thêm điên tiết, nện mạnh chân xuống đất rồi đùng đùng quay gót đượm tiến thẳng vào trong buồng.

- Tên khốn! Uổng công ta đã lo lắng tới tê tâm liệt phế vì ngươi!

.

- Gượm đã, ta có mang quà về.

Đến lúc này, bước chân của Tuyết Hồ mới có biến chuyển đôi chút. Vẫn không quay lại, y vờ như lạnh nhạt bất cần mà hỏi:

- Là cái gì?

- Ngươi quay lại đi. – Thư sinh kéo dài giọng như nài nỉ.

Y nửa như quay lại nửa như không, nom thấy Thế Huân đang nâng niu trên tay một hài nhi đang thiêm thiếp ngủ, bám dính trên người gã tựa một chú thạch sùng con, gương mặt bầu bĩnh cứ thế dụi dụi vào ngực nam nhân mà quơ quào trong vô thức, miệng nhỏ lơ mơ chóp chép, đáng yêu vô cùng.

- Hài tử này… – Tuyết Hồ miệng như há hốc, á khẩu, không rõ từ lúc nào đã đứng ngay sát cạnh nam nhân kia mà trông xuống ấu nhi đang an tường ngủ vùi, nét mặt không giấu nổi ngạc nhiên.

- Lệnh lang gia muội của ta. – Thư sinh đem nét cười đặt lên môi, dùng cử chỉ ân cần nhất mà ve vuốt dung mạo bụ bẫm đặt trong lòng.

.

- Tiểu hài tử đi đường xa về đây, chắc trúng gió độc nên đổ bệnh rồi. – Bóng thư sinh đổ dài trên tấm vách, lom khom dém chăn cho hài tử đang phải cảm cuộn mình thành một đống be bé trên giường, hai má đỏ ưng ửng tựa nét hoa tô phiếm hồng.

- Ngươi vừa cho nó uống cái gì vậy? – Tuyết Hồ đặt cái chén nứt rỗng không trở lại bàn, tò mò hỏi.

- Ngân kiều tán gia Chi tử, Hoàng cầm(*) để thanh lí nhiệt, sau giấc ngủ dài chắc sẽ thấy khá hơn. – Thế Huân duỗi thẳng người đứng dậy, quay về phía y, dung mạo bập bùng nửa mờ nửa tỏ dưới ngọn đèn leo lét gió mưa, chẳng thể trông rõ xúc cảm bộc bạch. – Ta sẽ nhận nuôi nó từ bây giờ, ngươi không phiền chứ?

[Ngân kiều tán: một loại thuốc giải cảm của y học cổ, nếu người sốt nặng sẽ gia tăng hai thành phần là Chi tử và Hoàng cầm để thanh lí nhiệt.

- Nguyên do đâu mà ngươi mang tiểu tổ tông nhà lệnh muội ngươi về? - Nhướn một bên mày, Tuyết Hồ vẫn làm như giận dỗi mà hỏi.

- Gia muội ta... vừa mới qua đời... Muội ấy ngã bệnh đã hai năm nay rồi...

*

Thế Huân đưa tay chỉ về bức chân dung trước đây Tuyết Hồ vẫn hay thắc mắc, băn khoăn về nguồn gốc sâu xa của nó. Nữ tử trong tranh mắt đen lay láy, sắc như xuân hiểu(*), tóc thề vấn cao trên đầu, được cài lại bằng một cây trâm khảm ngọc, vành tóc phượng buông thấp xuống tựa dải lụa đào, non xinh đẹp bội phần. Áo sen khăn vấn mỏng như tơ, lại rực rỡ điểm xuyết vài bông hoa dương liễu trắng ngần tinh khiết.

[sắc như xuân hiểu: trong trẻo như sáng sớm mùa xuân.]

- Đó là gia muội của ta. Ngày ta gặp lại muội ấy, hài nhi trong bụng đã lớn tướng rồi. – Nam tử nở nụ cười vu vơ hồi tưởng – Tiểu muội từ nhỏ đã hay đau ốm liên miên, lại đang mang thai khiến thần sắc xem chừng suy nhược, vậy mà khuôn mặt khi ấy vẫn ngời ngời hạnh phúc, gò má còn phơn phớt hồng. Áo sen xanh ngắt một màu, tóc bồng được cài trâm tinh tế, từ sau lễ Thướng hoàn(*) đã nguyên vậy, xinh đẹp thanh thoát tựa bông hoa mẫu đơn chớm nở đầu mùa, đến hiền huynh ta còn chẳng thể nhận ra.

[Lễ Thướng hoàn: tục lệ xưa của người Trung Quốc, khi người con gái đã có chồng phải làm lễ vén tóc, quấn mái tóc thề lên đầu.]

Cả phụ thân, mẫu thân ta đều đã qua đời từ thưở ta còn để tóc trái đào, để lại ta cùng gia muội mới lọt lòng non yếu. Một tay ta chăm chút, nuôi nấng, chu toàn cho muội ấy từ tấm bé. Năm Phúc Nhi tròn đôi mươi, sắc xuân phơi phới, xinh đẹp ngây ngô, ngâm thơ tác phú vanh vách thuần thục, ngón đàn uyển chuyển, tinh thông, lại sinh lòng yêu một kẻ bất tài vô dụng không có tiền đồ, đích danh Hoàng Hữu Tuấn. Âu cũng là nghiệt duyên oan trái, ta giận lắm, đùng đùng cấm đoán muội muội ta và tiểu tử kia qua lại yêu đương. Cuối cùng, tiểu muội giữa đêm hôm bỏ nhà theo hắn, rồi biệt tăm biệt tích từ đấy, mãi tới vài năm sau khi ta được vời về thăm bệnh cho một thai phụ dưới phố huyện mới gặp lại.

Dung mạo muội ấy sau bao năm vẫn mặn mà như vậy, nghiêng nước nghiêng thành khiến bao nam tử si mê, lại thêm đôi mắt hoa đào trong trẻo như ngọc, bên cạnh là Hoàng Hữu Tuấn đang ân cần bóp vai bón cháo cho, hết mực yêu thương chiều chuộng. Quả thực vợ chồng son sắt thuỷ chung, âu cũng là do ta trước giờ đa nghi mà nghĩ oan cho hắn.

.

Hồi lại tuyết Thanh minh năm ấy. Một chữ lục, xuân mãn càn khôn(*). Thuỷ thiên nhất sắc. Nữ nhân lim dim mắt ngồi dưới tán dương liễu trong vườn, những bông hoa lác đác rơi đầy vai áo tựa tuyết phủ, vừa âu yếm xoa xoa vùng bụng đương tròn tháng nhô lên dưới lớp áo cánh sen, vừa sáo rỗng buông lời:

[Xuân mãn càn khôn: xuân đầy cả đất trời.]

- Muội muốn sau này, sẽ sinh nở vàongày cuối cùng bích đào còn trổ hoa, nắng xuân hưng hửng ấm, giữ chút se se đêm tuyết tan đốt Vàng mã gửi về Hiển cao tổ khảo mong xá tội. Nữ nhi lấy danh Cư Lệ, nam nhi quân tử chọn tên Tử Thao, hiền huynh thấy có được không?

Nữ tử vận áo quan lục giữa tiết trời chuyển giao trong trẻo lém lỉnh cười, viền mắt hoa đào dài mảnh tinh nghịch thoáng nheo lại thành một đường vòng cung tựa cây cầu Nại Hà bắc ngang Vong Xuyên. Thư sinh chợt chuyển trầm mặc, ôn nhu gỡ mái tóc mây được vấn trôn ốc của thai phụ, dịu dàng chải lại bằng chiếc lược gỗ thưa, cố làm ra vui vẻ bông đùa:

- Nhớ năm 12 tuổi, cũng những canh chiều muộn như thế này, hiền muội hay nũng nịu vòi ta chải tóc gài trâm cho. Ta vừa đưa tay lược vừa vẩn vơ khen ngợi cây trâm hôm nào mua dưới phố huyện, muội muội xúng xính áo xiêm mặt mũi mếu máo chê ta vụng về, có việc chải tóc cũng làm không xong.

- Bây giờ tay nghề huynh đã khá lên nhiều rồi. – Phúc Nhi khúc khích thêm vào, nở nụ cười rạng rỡ như hoa.

Lưỡi lược ôn nhu tỉ mẩn đưa xuống chợt chậm lại, rồi cuối cùng dừng hẳn. Nam nhân lơ đễnh vuốt ve mái tóc bồng óng ả tựa suối chảy lưng chừng, đoạn đưa tay áo ân cần thấm mồ hôi lấm tấm trên trán giúp hiền muội xinh đẹp:

- Vào nhà thôi, Phúc Nhi.

Tiết xuân độ rét căm căm, vậy mà thân nhiệt nữ nhi lại nóng bừng như có lửa đốt. Mộc lan hương thấm đượm ấp iu trong lần vải áo cánh sen xanh tựa lộc non mới nhú, thai phụ mê man dựa hẳn vào người thư sinh, thần sắc tái mét, đôi mắt hoa đào thiêm thiếp khép hờ như lênh đênh chìm trong giấc ngủ.

*

- Phúc Nhi bẩm sinh đau yếu, từ khi có mang sức khoẻ lại càng thêm giảm sút, bao nhiêu phương thuốc an thai cũng vô hiệu. Đêm hài nhi được tám tháng thì bắt đầu thổ huyết, đẻ non rồi lâm bệnh nặng, ốm liệt giường từ đó tới nay đã hai năm, rồi qua đời. Hoàng Hữu Tuấn vì thương xót ái thê mà tự kết liễu đời mình để trọn vẹn lời thề non hẹn biển của một đấng Phu quân, cùng nhau đoàn tụ nơi chín suối, nhẫn tâm bỏ lại ấu nhi không chốn nương thân.

Chỉ tội Hoàng Tử Thao mới hai tuổi đầu đã trở thành cô ai tử(*), bơ vơ giữa căn nhà nhuộm màu trắng khăn tang. Đứa nhỏ có đôi mắt hoa đào giống mẫu thân nó y đúc, thưở trước Phúc Nhi lâm bệnh lại được nhũ mẫu tốt bụng chăm chút chu toàn nên bụ bẫm đáng yêu lắm, khi ngủ còn mun mút ngón tay, toét miệng nhỏ cười nom khả ái vô cùng. Tuyết Hồ Ly không nhịn được, thò tay sờ nắn khuôn má bầu bĩnh của hài nhi đang lộ ra từ trong đống chăn; dung mạo anh tú bình lặng dưới ánh lửa bàn bập bùng chợt ngơ ngẩn vẽ lên một đường chỉ mảnh khuyết cong bên khoé miệng, như cười như không, đáy mắt hiện vẻ ôn nhu lạ lùng khiến kẻ lại người qua như muốn hồn xiêu phách lạc.

[cô ai tử: đứa trẻ cả cha lẫn mẹ đều đã qua đời]

- Ha, Cáo Nhỏ, ngươi đang cười kìa…

Thế Huân vòng tay ôm lấy thắt lưng của kẻ kia từ đằng sau, tì cằm lên vai y, hôn lên cổ y, cọ chóp mũi vào quai hàm y như đòi hỏi âu yếm.

Y có thể cảm nhận được nụ cười giảo hoạt xen đắc ý của gã đậu lại bên da thịt y, và ngược lại, gã nhận được một cơn run rẩy rất khẽ khi tay gã chuyển động dần xuống dưới, bắt đầu cọ sát từ bên ngoài. Tuyết Hồ tức khắc rùng mình, vội vã đẩy Thế Huân ra, nửa như quay lại trừng mắt với gã đe doạ:

- Nhà có trẻ con, ngươi đừng hòng giở trò xằng bậy.

- Ai bảo với ngươi rằng ta sẽ giở trò xằng bậy? – Thư sinh giả ngây giả ngô mà hỏi, vẫn ngang bướng chẳng chịu dừng.

- Nhìn lại xem cái tay ngươi đang ở đâu… Ưm… A…

Tuyết Hồ buột miệng bật ra tiếng rên, tứ chi mềm nhũn, xoay người lại liền bị môi gã bắt lấy, trên đầu lưỡi ẩm ướt có vị mằn mặn dị thường. Vòng tay gã vẫn ôm siết lấy eo y, đem y áp xuống đất lạnh mà cuồng nhiệt hôn tới nghẹt thở; trên vách hiện ra nhân ảnh hai vệt bóng đen quấn quít với nhau, hoà sâu tới trọn vẹn, khăng khít không một kẽ hở, khăng khít tới tột cùng. Trán kề trán, môi chạm môi, thân áp thân mà khoá chặt, mồ hôi rạo rực vuốt ve thái dương, y phục lần lượt bày ngổn ngang trên nền, chiếu rách trải dưới lưng trần mà cọ xát đến rát bỏng.

Hài nhi vẫn nhắm mắt ngủ say, thi thoảng lại trở mình nằm úp sấp, ngón tay nhỏ mun mút ngon lành. Tóc dài non phủ kín nửa gương mặt bầu bĩnh, đứa nhỏ an tường trong mộng đẹp riêng mình, dường như chẳng hề hay biết đến hai kẻ tội lỗi còn tồn tại.

*

“Đêm nay, hãy để ta được xoa dịu bởi ngươi… Hãy để ta hung bạo một lần… Và ngày mai ta sẽ trở lại về như cũ…”

***

[Đồng nhân - Trung trường](HunHan, KrisTao): Bạch Tuyết Hồ Ly (Chương 6)

Chương 6

“Sau đêm nay, ta dù có bị ngươi lột da lóc thịt cũng cam lòng…”

*

- Hữu xạ tự nhiên hương(*), không cần nói ắt sẽ rõ thôi. – Thư sinh tinh ý hiểu chuyện, giảo hoạt dùng lực động mà nhấc bổng y lên, nửa thân nhoài trên bãi cỏ.

Tuyết Hồ chỉ kịp kêu a một tiếng, chớp mắt đã thấy đau rát khắp da thịt, nhũ châu bị gã nhiệt tình cắn mút hung bạo mà sưng tấy lên, tứ chi không ngừng vẫy vùng như nhập nhằng bất mãn.

- Có chuyện gì vậy? Ta khiến ngươi không thoải mái sao? – Thư sinh chốc lát lại ngẩng lên, dùng thái độ ôn nhu chiều chuộng nhất mà đem vùi y vào lòng, vừa vuốt ve vừa hỏi, ân cần như vậy, khiến kẻ bảy hồn chín vía xấc xược cao ngạo kia bất luận không khỏi lung lay.

- Ta muốn… thượng ngươi… – Lời đề nghị phải húng hắng vòng vo mãi mới thốt ra được, quả không giống y thường ngày chút nào. Tuyết Cầu nói xong, lại e dè cụp mắt, xem chừng chưa nhập trận đã tự chuốc về thất bại rồi a.

Nam tử chỉ cười, khoé mắt khuyết cong tựa vầng trăng mới nhú.Thế Huân kề môi sát lại gần hõm cổ y, hơi thở nóng rực lả lướt trên da trần lẩn quất dấu răng tím đỏ:

- Ta sẽ không để ngươi làm vậy.

Mưa hôn chợt rải xuống triền miên tựa vũ bão, bàn tay gã sục sạo khắp cơ thể y, chạm tới cả vùng cấm địa phía sau chưa từng có người đặt chân tới, đầu ngón tay mảnh khảnh dò dẫm xung quanh như chòng ghẹo.

Trong khoái cảm xa lạ có lẫn chút sợ hãi mơ hồ. Giây phút gã đẩy được một ngón vào, từ đối phương bỗng truyền lại một cơn run rẩy. Y cắn chặt môi, hổn hển thở dốc, lệ châu ứa ra che khuất tầm nhìn, khiến trước mắt như chợt phủ dày sương khói.

.

“Kiếp phàm trần khó qua ải dục. Anh hùng khó qua ải mĩ nhân.”

Nhưng đáng tiếc, ta không phải anh hùng. Song, rốt cuộc kiếp này lại là kẻ phàm trần.

.

Là ta. Là ta đã quyến rũ hắn.

.

Dục vọng nổi lên vô phương cứu chữa. Mi mắt từ khi nào đã rơm rớm lệ, khoái cảm cùng đau đớn dung hoà trong máu huyết. Môi hắn âm ấm lướt qua khoé mắt, hôn đi lệ châu trên mi ta, ta nghe u u tiếng hắn nhẹ nhàng an ủi: “Cáo Nhỏ… Không đau… Không đau…”

Môi lưỡi lại lưu luyến dây dưa tựa không muốn rời. Hắn một tay dịu dàng ôm lấy thắt lưng ta, một tay chật vật mở rộng huyệt đạo. Ta bấu chặt lấy đầu vai hắn như thể bấu víu mạng sống, từng tiếng rên rỉ nghẹn ngào được đầu lưỡi hắn chôn chặt xuống họng mà nuốt chửng.

Mải miết trong nụ hôn, dục vọng căng cứng của hắn đã thâm nhập từ lúc nào không hay. Cơn đau tê tái như lửa đốt lây lan khắp cơ thể, ta trợn mắt nhìn hắn, hồ như không chịu được mà hai chân vô thức quẫy đạp. Hắn gắt gao ôm lấy ta chặt hơn, ánh mắt đau đáu nhìn ta như tê dại, bàn tay âm ẩm mùi thảo mộc vuốt ve khắp sống lưng ta tựa êm dịu vỗ về.

- Đi… đi ra… – Ta nức nở, ngập răng cắn lên vai hắn.

- Cáo Nhỏ, Lộc Hàm, không đau… Không đau… – Hắn cứ nhu thuận an ủi như thế, gọi tên ta, hôn khắp khuôn mặt ta, thôi không tiến vào song vẫn ngập ngừng chẳng chịu lui ra.

Từ thái dương chảy xuống dung hoà mồ hôi cùng sương đêm nhớp nháp. Ta cuối cùng cũng thôi giằng cắn đầu vai hắn, ở nơi vết răng in lại bỗng chảy ra một sợi chất lỏng màu đỏ rực tựa Mạn Châu Sa Hoa mọc dưới cõi Âm ti. Ta khẽ mở mắt nhìn hắn, đôi vai co rút ẩn hiện nỗi đớn đau khó lòng che giấu, vậy mà vẫn trầm mặc chịu đựng một mình. Thư sinh, là ta có lỗi với ngươi!

*

Tuyết Hồ nâng khuôn mặt nam tử đang dụi bên hõm cổ y lên, áp môi mình vào môi gã như một sự chấp thuận. Thư sinh hiểu ý, ưỡn người hung hãn xỏ xuyên qua, khí cụ nóng hổi rút ra rồi đâm vào trở lại, đồng thời vuốt ve mơn trớn hạ bộ mẫn cảm, khiến kẻ bên dưới không ngừng rên rỉ thở gấp, từng tiếng nỉ non như dội thêm kích thích, khoái cảm bộc phát như cơn lũ tuôn trào. Thân thể tựa hồ bị cưa ra làm đôi, lưỡi cưa thô ráp cứ thế dày vò da thịt, mỗi lúc một đau đớn khôn cùng.

- Ưm… ngươi… Khốn khiếp… Nếu ta là Thuỷ Quái, thề với trời đất sẽ dìm chết ngươi…

Tuyết Hồ oằn oại tấm thân trên thảm cỏ mục, mắt xám dụ hoặc loé lên dị quang chiếu thẳng vào đối phương đầy giận dữ.

- Vẫn còn hận ta sao, Cáo Nhỏ? – Thế Huân vẽ ra nụ cười hối lỗi, chồm người về phía trước nhiều hơn, luận động tăng thập phần mạnh mẽ.

- Ưm… Tên hỗn đản… Chậm lại… – Miệng y cáu gắt phủ nhận khoái cảm là vậy, song hai chân lại vô thức mở rộng, không tự chủ mà quặp quanh thắt lưng gã, gắn bó lại càng thêm chặt chẽ. – Vô nhân đạo… Có ngày ta cắn chết ngươi…

Minh nguyệt dạ phong hựu lục(*), từ lạch suối nhỏ về lại nơi chốn dung thân chẳng biết đã bao nụ hôn rơi xuống, đầu ấp má kề, men tình say sưa khôn đường cứu chuộc, dục vọng trướng lớn thậm chí còn chẳng thèm rút ra, đổ ập xuống giường là ngay lập tức điên cuồng động thân tới khi phát tiết mới thôi.

.

- Thư sinh khốn khiếp, không thể chờ ta mặc lại y phục rồi mới trở về được sao, bắt ta vác tay như vậy? – Lộc Hàm quắc mắt càu nhàu nhìn mớ vải lộn xộn vương vãi trên đất, rồi lại quay qua lườm gã như trách móc.

Thế Huân cong mắt thoạt vẽ nét cười trào phúng, kéo chăn đắp cho cả hai, lặng lẽ tỉ mẩn hôn lên thái dương y:

- Biết làm sao bây giờ? Hình như ta say ngươi mất rồi…

Giường đơn vốn chật chội, vậy mà hai kẻ nằm vẫn thừa ra được một khoảng trống nhỏ bên mé phải, hai vầng trán áp sát, khăng khít tới tột cùng, không một kẽ hở. Thế Huân hôn khắp dung mạo kiều diễm anh tú, phơn phớt phiếm hồng đối diện, ân cần hỏi:

- Có còn đau lắm không? Ta xin lỗi…

- Ngươi nghĩ sao? – Lộc Hàm lừ mắt, dường như hờn dỗi mà quay mặt đi.

- Lần đầu, tất không tránh khỏi đau đớn. – Nam nhân nhu thuận sáp lại gần, choàng tay kéo y vào lòng, dịu dàng hôn lên cần cổ trắng ngần. – Tới ta còn thấy đau nữa là ngươi…

- Thật chứ? – Tuyết Hồ dường như không tin mà hỏi lại.

- A… Thực ra là có chút chút… – Thư sinh ngốc nghếch gãi đầu – Nhưng quả thật vẫn rất tuyệt.

Lộc Hàm nghe xong, chẳng biết nói gì nữa, liền rầu rĩ im lặng mà mệt mỏi khép mắt, sức lực từ khi nào đã bị bòn rút sạch sẽ chẳng còn lấy một mảnh.

.

- Này…

.

- Quay lại đây với ta đi chứ.

- Ngươi muốn gì?

- Muốn cảm ơn ngươi…

- Không đáng đâu.

- Sáng mai ngươi sẽ không giết ta chứ?

- …Còn tuỳ…

.

- Sao hỏi vậy?

- Nghe nói loài yêu hồ các ngươi… Sau khi ân ái với nam nhân sẽ lột da moi tim nuốt chửng…

- Đó không phải ta. Ta không tầm thường như thế đâu. Thật ngu ngốc.

- Ngộ nhỡ, đó là bản chất tới giờ mới bộc lộ của ngươi?

- Thư sinh khốn khiếp, không tin ta sao?

- …Đa nghi một chút vẫn tốt hơn…

- Nếu vậy… Thì tim ngươi sẽ là món ngon nhất ta từng ăn… Và da thịt ngươi sẽ là tấm hoạ bì đẹp nhất để ta treo lên vách động…

- Cảm ơn ngươi.

- Ta chẳng thấy có gì đáng biết ơn ở đây cả.

- Giờ quay lại với ta được chưa?

- Với điều kiện?

- Ngươi muốn gì?

- Thượng ngươi.

.

- Xin lỗi điều này ta không thể đáp ứng được.

.

- Ngô Thế Huân có ngày ngươi chết với ta…

Nhất định sẽ có lúc ta phản công ngươi…

***

chú thích

(*)Hữu xạ tự nhiên hương: ý nói người có tài ắt sẽ có người biết đến, không phải nói hay phô ra.

(*) Minh nguyệt dạ phong hựu lục: /hiểu nôm na/ đêm trăng thanh gió mát.

***

[Đồng nhân - Trung trường](HunHan, KrisTao): Bạch Tuyết Hồ Ly (Chương 5)

Chương 5

Rắc rối cũ vừa hết, bất trắc mới lại nổi lên.

*

Ngay hôm sau thư sinh đã hoàn toàn bình tĩnh trở lại, tâm tình không hẳn là vui vẻ cực lạc nhưng không quá cực đoan và tuyệt vọng như đêm qua nữa. Hảo hảo, gã xem chừng nhân duyên thật tốt a.

Tuyết Hồ trông vậy cũng bớt lo lắng phần nào, song phấn chấn cũng chẳng được lâu bởi cơn đau bào mòn cơ thể, bởi những biến chuyển khó lòng thích ứng. Cả ngày nằm lăn quay vật vã trên giường, lục phủ ngũ tạng như muốn lộn ngược ra ngoài, không ăn không uống được khiến thư sinh ngồi bên cạnh cứ nơm nớp như ngồi trên đống lửa, bắt mạch khắp nơi cũng chẳng đoán được bệnh.

- Có vẻ gay go. Mấy hôm ta đi ngươi có ăn uống lung tung ở đâu không vậy?

- Ngươi đừng có được thể mà nói càn. Ta chẳng qua… – Tuyết Hồ Ly nói chưa hết câu đã lại bất tỉnh, một ngày chẳng biết đã cho thư sinh bao phen hoảng hồn như thế. Thế Huân đôi lông mày cau lại, mặt đăm chiêu như thể tướng võ vận trù duy ác(*) đánh đuổi quân giặc, sáng chiều sốt sắng đi đi lại lại canh chừng Cáo Nhỏ.

*

Đêm hôm ấy trời quang mây tạnh, trăng 14 toả sáng vằng vặc trên đầu những ngọn tùng bách chót vót tựa hòn ngọc lục bảo trong suốt, soi rõ từng ngóc ngách chốn rừng thăm thẳm. Tuyết Hồ sực tỉnh giữa đêm hôm, thị nhãn co giật tới không thể nhắm lại, sinh lực, yêu khí từ đâu hốt nhiên trỗi dậy, tràn trề, căng đầy trong lồng ngực.

Tuy chưa phải ngày rằm, song thân xác y lại đang rùng rùng thay đổi, tứ chi bắt đầu dài ra, cái mõm thú dần thu ngắn lại. Con vật cục cựa lách khỏi vòng tay thư sinh, tận dụng toàn bộ sức lực mò tới lạch suối gần đó, nơi ánh trăng soi rõ nhất, những móng vuốt cào xé trên đất ẩm và tiếng tru vang vọng rõ mồn một.

Thiên vô tam nhật vũ, nhân vô nhất thế cùng(*), trời thỉnh thoảng cũng biết toại lòng kẻ phàm trần, nghĩ tới viễn cảnh được trở lại làm người khiến y rạo rực phấn chấn, bao đau đớn cũng theo đó mà tiêu tan.

.

Thoắt cái, cáo trắng nhỏ bé đã biến thành bạch y nam nhân, suối tóc ngời ngời ánh bạc tựa dát ngọc chạm tới tận gót chân, dung mạo anh tú diễm lệ làm xao động lòng người, khắp mình toả ra ánh hào quang rực rỡ. Mắt xám phóng lên vẻ dụ hoặc yêu mị, Tuyết Hồ nghiêng đầu soi bóng dưới mặt nước, khoé môi vẽ ra nụ cười kiêu ngạo như gặp lại cố nhân, bằng hữu thân thiết.

Lại đưa mắt nhìn xuống tay. Mười ngón tay trắng bệch như men sứ, từ cổ tay tới bả vai dày đặc dấu tích của các trận huyết chiến, cái cũ chồng chéo lên cái mới, chẳng còn phân biệt rõ ràng. Bạch y phủ kín tới tận chân, trên cổ choàng khăn lông trắng muốt, suối tóc trắng ngời ngời tựa hoà cùng ánh nguyệt, đẹp đẽ kiều mị bội phần.

.

Quanh mình nhuốm đậm mùi ô uế, phong rêu của năm trăm năm đằng đẵng, nam nhân tháo nút thắt lưng, cởi bỏ xiêm y và đôi giày vải, lặng lẽ trầm mình xuống sông, thân thể ngọc ngà tựa khắc từ phiến đá hoa cương ẩn hiện dưới lạch nước trong vắt. Xung quanh im ắng tới độ nghe rõ mọi âm thanh, nhất cử nhất động dù kín đáo đến đâu đều bị vạch trần.

.

Cánh tay cử động vô thức đánh tan mộng đẹp, thư sinh nhận ra Tiểu Lộc Hồ bất chợt bỏ đi giữa đêm hôm khuya khoắt, không an lòng mà ngồi dậy, lén lút bám đuôi con vật nhỏ tới tận ven suối, trộm hé mắt ngắm nhìn từ đằng sau gốc cây đại thụ ẩn cư. Tới nơi trước mặt bỗng xuất hiện một nam nhân xinh đẹp tuyệt kì, tấm thân trần trụi yêu mị tựa bông hoa Bách Khảo trắng muốt trầm ngâm dưới suối trăng, mê mẩn tới không thể rời mắt – tựa chàng Ngưu Lang trong truyền thuyết ngày nào trộm một phút si mê ngẩn ngơ mạo phạm đứng ngắm nàng tiên vờn đùa bên suối ngọc. Quả tuyệt sắc giai nhân, có mộng cũng không tin được đối phương là do Tuyết Hồ Ly ngày thường nhỏ bé đáng yêu trú ngụ trong lốt cáo biến thành. Kẻ phàm trần lỡ sa mắt thịt tưởng đắc tội khi quân, Tiểu Long Nữ kiêu kì khoác hoàng bào ngọc trai quý báu dường như cũng phải tán thán ghen tị.

Cánh chim sa. Dưới đáy sông cá nhởn nhơ ca hát: “Tây Thi tươi sắc thưở nào nay còn độ xuân?” (*)

.

Thân sinh trông nửa thực nửa hư, dưới làn nước dát trăng kì ảo còn dụ hoặc gấp bội. Tuyết Hồ Ly ngũ giác nhạy bén, chẳng cần quay lại cũng nhận dạng đối phương đang nấp rình phía sau, thị nhãn chòng chọc dán lên thân thể nuột nà của y đầy ham muốn; dường như vô tình mà cố ý đưa những ngón tay dài lả lướt vuốt ve khắp cơ thể dâm đãng.
.

Dục hoả vô thức bừng bừng chạy nóng ran xương cốt, thư sinh giật mình để ý thấy gương mặt mỹ nhân nãy giờ bị che khuất kia hốt giác quay lại, mắt xám phóng đãng quen thuộc lộ vẻ lẳng lơ mời mọc, ngũ quan kết hợp hài hoà ăn ý, gương mặt phơn phớt lợt lạt như được điểm tô thêm một lớp phấn son, lại khiến trái tim nam tử đập loạn vô cùng.

Tuyết Hồ trong lòng cũng chợt trỗi dậy một loại xúc cảm mãnh liệt dị thường, rạo rực ham muốn triền miên mà phát dục, từ dưới thuỷ quang nở nụ cười yêu mị lôi kéo:

- Ngươi, mau lại đây…

Vô thức một bước… Rồi lại hai bước… Giây tiếp theo đã thấy vây từ ngực xuống chân gã nhớp nháp toàn nước là nước, dung mạo anh tú của y kề sát tới không thể sát hơn, cặp mắt xám tro chớp nhẹ đầy mê hoặc:

- Ngươi, luôn mong mỏi một ý chung thân cho bớt đơn độc. Đáng tiếc thay, ngàn kiếp tới giờ ta chưa từng quen nữ nhân nào. Thư sinh, ngươi thấy ta, hay là xem có đẹp lòng ngươi không?

Tuyết Cầu nắm lấy tay gã, đặt lên làn eo phẳng phiu, rồi cứ thế điều khiển cho từ từ lùi dần xuống dưới. Thuỷ quang đã lạnh, nay thuận theo da thịt y chủ động áp sát lại cóng lên gấp bội, ngũ quan tứ chi như án binh bất động. Cánh tay y nhu thuận quàng ra phía sau cổ gã, kéo gã xích lại gần, hai vầng trán chạm nhau khăng khít; đầu lưỡi hồng hồng giảo hoạt thè ra, liếm phết bờ môi gã đầy ý kích thích trêu chọc:

- Thế nào? Có muốn cắn thử một miếng không?

Thế Huân như sực tỉnh khỏi cơn mê, bàn tay trôi nổi dưới dòng nước chợt vồ vập lấy eo nam nhân đối diện, hung hăng cướp trọn bờ môi khiêu khích. Lộc Hàm bị bất ngờ, thị nhãn mở to vì choáng váng, thuận dường như không tin được, song cũng nhanh chóng bắt kịp nhịp điệu, uyển chuyển níu lấy vai gã, những móng tay sắc lẻm quơ quào tựa muốn cào rách tấm y phục.

.

- Ưm… Ngươi… Tên hỗn đản, đau ta… – Gã gần như vục mặt vào hõm cổ y mà tới tấp hôn lên, thảng hoặc đôi chỗ còn mút mạnh tới tấy đỏ, khiến y kìm không được đành bật ra tiếng rên rỉ chửi thề.

Y phục ướt đẫm trên mình thư sinh từ khi nào đã được cởi bung, vất đâu đó nơi bãi cỏ ven hồ. Bàn tay gã luồn lách khắp cơ thể y, chạm xuống cả phần hạ thể cứng ngắc mà vờn đùa trêu chọc.

- Cáo Nhỏ, ta đã nhầm… – Nam tử hồ như cố nén cười, nhìn y nghiêm túc nói – Hoá ra… ngươi cũng thực “trưởng thành” rồi…

- Ưm, ngươi… – Những va chạm kích thích thoáng qua cũng khiến tâm trí y như muốn nổ tung, dục vọng cồn cào tựa dòng thuỷ triều ập lên rồi lại hạ xuống, đại não bất giác ù đi, xúc cảm dị thường rạo rực ồ ạt chảy trong máu huyết, trước giờ chưa từng trải nghiệm – Đừng… có mà coi thường ta…

Mắt xám yêu mị khép hờ, khuôn má phơn phớt hồng, bờ môi bị nam tử vụng về liếm mút mà sưng tấy lên, cơ thể hư hỏng, trần trụi lẳng lơ quấn lấy thân gã, tóc mai lộn xộn che mất đôi phần gương mặt sắc sảo lợt lạt tựa tô phấn điểm son nhạt nồng, thư sinh chỉ hận một điều không thể lập tức đặt y dưới thân mà cuồng nhiệt chiếm hữu, thoả mãn cái dục vọng tầm thường khốn kiếp đang thiêu đốt da thịt.

- Thư sinh, ngươi xem… – Lộc Hàm ma mãnh đẩy đầu gối vào giữa hai chân gã, tựa tiểu bạch miêu khát dục mà gặm cắn vành tai mẫn cảm – Chỗ này… Có phải ngươi đã muốn ta rồi không?

Thuỷ quang rất lạnh, nhưng được thân thể người kia áp sát thì ấm lên vạn phần. Tuyết Cầu dựa hẳn đầu vào hõm vai gã, lộ ra vẻ ôn nhu hiếm thấy, song dường như vẫn cố chấp kiêu kì, mi lai nhãn khứ(*) ý hỏi:

“Thư sinh, ngươi nói xem… Ta với ngươi, là ai thượng ai đây?”

*

chú thích:

(*) vận trù duy ác: bày mưu tính kế

(*) Thiên vô tam nhật vũ, nhân vô nhất thế cùng: trời không mưa tới ba ngày, người không nghèo khổ tới cuối đời, ý nói vận rủi không kéo dài vĩnh viễn.

(*) Cánh chim sa. Dưới đáy sông cá nhởn nhơ ca hát: “Tây Thi tươi sắc thưở nào nay còn độ xuân?”: /thơ tự chế/ ý nói đẹp cá lặn chim sa, tới sắc đẹp Tây Thi còn có cảm giác bị lu mờ.

(*) mi lai nhãn khứ: mắt qua mày lại, ý nói truyền tải thông điệp tình ý qua ánh mắt giữa đôi tình nhân.

***

[Đồng nhân - Trung trường](HunHan) Bạch Tuyết Hồ Ly (Chương 4)

Chương 4

Những ngày tiếp theo Tuyết Hồ Ly xem chừng bớt hung bạo hẳn đi, thỉnh thoảng hiếm hoi nổi hứng còn bắt chuyện với gã, âu yếm ngồi trên vai gã mà gặm gặm vành tai, quẫy quẫy đuôi nhỏ xem chừng khoan khoái. Hửng sáng đã tung tẩy nằm trong vạt áo the cùng gã xuống dược phường mở dưới phố huyện, tối về lại được gã bắc nồi nấu cháo bồi bổ xương cốt cho ăn, đêm đến trông bóng gã khom khom đổ dài trên vách tường, cúi đầu đọc sách, có khi lại vẽ tranh, làm thơ, có khi chơi đàn, thổi sáo y những canh chiều muộn. Thư sinh rất am hiểu về thi ca đời Tống, nội dung chủ yếu không ngoài tương tư, yêu đương, rượu chè, ca xướng, tiếc xuân, thưởng hoa, ca từ phần nào chịu ảnh hưởng từ thời Ngũ đại, có điều chẳng đượm đà mùi phấn son, cũng gạt bỏ được cái đẽo gọt thừa phần trau chuốt.

Cáo nhỏ không biết chữ, nhưng vẫn thích ra vẻ, cứ tấm tắc khen nét bút thư sinh rồng bay phượng múa, lời thơ bay bướm, uyên thâm. Thế Huân nghe vậy chỉ biết cười thầm chế giễu, chấm chấm đầu bút lông trên nghiên mực mà quay sang hỏi:

- Cáo nhỏ, danh tính thật của ngươi là gì, ta viết tặng ngươi mấy chữ, ngày ngươi ra đi còn có thứ mang về làm kỉ vật.

- Tên ta? – Cáo Nhỏ nghiêng đầu, có chút gợi tưởng về người huynh đệ năm xưa – Chốn cũ biểu ca ta hay gọi ta là Lộc Hàm, bảo rằng bởi mắt ta to giống nai hơn giống hồ, và lông trắng tựa khảm ánh hừng đông mới vậy.

- Vậy, biểu ca ngươi đâu? – Thư sinh bắt đầu vạch bút trên giấy, vừa chú tâm viết vừa hỏi.

- Ta cũng không rõ. Ngày Thiên Thượng giáng hình phạt lên Mê Địa, thu hồi Tuyết Phong Bảo Kiếm của ta trong ba trăm năm, huynh ấy cũng bặt vô âm tín, ngày lời nguyền được hoá giải thì cả hai đều thất lạc, tới giờ vẫn chưa tìm được.

- Vậy ra ngươi không có ý định tìm lại họ sao? – Thế Huân ngờ nghệch hỏi.

- Ngươi nghĩ ta tới đây làm gì nếu không để tìm họ? – Tuyết Hồ Ly lần đầu thấy thư sinh trì độn như vậy, không nhịn được mà cười phá lên, tinh thần bỗng cảm thấy có chút phấn chấn tự hào.

Gã ngường ngượng gãi đầu, trào phúng nguỵ biện rằng vốn trước giờ miệt mài đèn sách ngày đêm thành ra ngộ chữ, trí óc thỉnh thoảng chẳng còn minh mẫn được nữa. Tuyết Hồ Ly ngồi vắt vẻo một bên vai, thích thú nhìn dòng chữ vừa hoàn thiện gọn gàng trên phiến giấy mà tấm tắc ca ngợi:

- Nét chữ phượng múa rồng bay, hảo hảo kiệt tác. Cảm ơn ngươi, nhất định ta sẽ đem về treo tại nơi trang trọng nhất trên vách động.

- Haha, bổn đại nhân quá khen, quá khen rồi. – Thư sinh chắp hai tay xem chừng khách sáo, nhìn điệu bộ cười ngu ngốc của kẻ kia là rõ rằng: y chẳng hề hay biết tầng nghĩa sâu xa của dòng Hán tự “Soả(*) Hồ danh Lộc Hàm” đầy ý châm chọc vừa được vạch trên giấy.
*

Thư sinh cầm kì thi hoạ tinh thông, ngón đàn, nét vẽ thanh thoát tưởng chừng không ai bì kịp. Tiếng đàn tranh thánh thót mưa chiều như thể nghe rõ cả âm suối reo, khúc chim hót; tiếng sáo trong ngần, vi vu tựa tiếng sáo nơi đứa trẻ mục đồng. Thư sinh vẽ cá cá nhảy, vẽ sông sông trôi, vẽ lá lá dập dờn lay động, thiết nghĩ những kẻ am tường hội hoạ, danh bất hư truyền như Vương Hy Mạnh(*) hay Trương Huyên(*) cũng phải ngả mũ kính phục.

Bích hoạ treo khắp chốn, nào là vẽ đào hồng liễu lục đương nở rộ tuyết Xuân Phân, vẽ bóng đổ kéo dài chiều Lập Hạ, vẽ ánh nguyệt tròn trịa cập kê Hàn Lộ trở rét, thảng hoặc còn thấp thấy xuất hiện hình bóng giai nhân tuyệt sắc, sống động như có hồn, suối tóc đen nhánh trôi bồng bềnh về phía sau, phong vân bức quanh tựa dải lụa đào, có thể thấy tâm tình của hoạ gia lẫn đôi nét bất ổn trầm mặc, không dễ suy đoán được.

Tuyết Hồ trông bức hoạ vẽ nữ nhân lạ mặt có chút tò mò, nhưng không dám hỏi, vì mỗi lần hỏi đều bị thư sinh lờ đi, làm thinh như không biết. Sau rồi cũng biết ý, đêm thi thoảng ngắm tranh chỉ dám thêm vài câu bình phẩm trống rỗng, khiến thư sinh trong lòng biết ơn vô hạn, cũng chẳng lấy chuyện cũ ra làm điều.

*

Sinh hoạt cứ đều đều, bình ổn như vậy, theo một quy luật quán xuyến nhất định khiến Tuyết Hồ tính tình xưa nay nổi loạn cũng dần phá vỡ được cái vỏ bọc hung bạo băng lãnh, nếu ngày đầu gặp còn muốn lột da lóc thịt thư sinh thì tới ngày hôm nay, tuyết Bạch Lộ trời heo hút gió, tức gần hai tuần, đã biết thuần thục đủ mọi chiêu trò đáng yêu, từ nhu thuận chui rúc vào lòng gã đến khoan khoái để yên cho gã vuốt ve âu yếm.

Kì thực, mục đích của y tới đây là để tìm lại thanh bảo kiếm đang thất lạc, nào ngờ đụng độ thư sinh, được gã thành tâm cứu sống rồi trú ngụ nơi gã từ đấy tới giờ, vẫn không hay rõ liệu gặp gã là phúc lợi Thiên Đế xá tội ban cho, hay là quả báo phải trả đây.

*

Đêm 13 kề cận ngày rằm, thư sinh vô nguyên do mà bắt đầu vắng nhà triền miên. Tuyết Hồ Ly lại sắp tới kì hạn được trả về lốt người, sinh lực đôi phần giảm sút, thêm việc đêm xuống lại thiếu kẻ đầu gối tay ấp nuông chiều, cùng nhau thiêm thiếp ngủ tựa tình nhân, lạnh lẽo hắt hiu không chịu được thành ra sinh bệnh, chập chờn mê sảng, bốn chân quẫy đạp tứ tung mà vô thức ngã bịch xuống đất.

*

“Cáo nhỏ, là ngươi đang nhớ ta sao?”

.

“Ha, biết không, lúc này, trông ngươi đáng yêu lắm…”

.

Cảm nhận được mùi thảo mộc quen thuộc bất chợt vây lấy, Tuyết Hồ vội vã sáp lại gần, sau một lúc tứ chi đã ngừng quẫy đạp, hàng mi chẳng còn nơm nớp co giật sợ hãi.

Thư sinh trông Cáo nhỏ bất giác lộ vẻ lệ thuộc như vậy, không khỏi cảm thấy có chút ấm áp trong lòng. Ngoài trời tối đen như mực, tiếng mưa thét gào tựa muốn hất tung cả tấm bình phong chắn cửa, phá tan vách mà sầm sập tiến vào. Vai áo nam nhân vẫn còn lả tả vàng mã mới đốt, khăn tang còn quấn trắng tươm trên đầu, đôi mắt đỏ quạch bởi khói hoen cay và thương tổn không ai thấu rõ.

Cáo nhỏ dần trấn tĩnh trở lại, rúc sâu vào lòng thư sinh, những giọt nước lạnh tái nhỏ tong tỏng lên người, chẳng phân địch rạch ròi là nước mưa ám trên tóc hay nước mắt. Vạt áo đôi chỗ ướt ẩm phủ lên mình Tuyết Hồ tựa cánh mẫu kê đương thức che con, Thế Huân gà gật mắt nhắm hờ bởi ba ngày chưa có lấy một giấc tử tế, vậy mà có muốn tới mức nào cũng không thể ngủ được.

Thao thức như vậy hồi lâu, canh hai canh ba vẫn chưa thể ngủ. Trong bóng đêm bao trùm lại dội thêm vẻ tịch mịch. Gã lạnh tới rét run, co rúm người vùi trong góc giường, gió lùa qua khe vách đánh từng tiếng sầm sập chấn động. Tuyết Cầu sớm nhận ra sự thể, chẳng còn đủ vô tâm mà thiết tha trở lại giấc ngủ, lồm cồm ngọ nguậy mà bò lên vai gã, liếm liếm khuôn mặt gã đầy chân thành:

- Có lạnh lắm không, thư sinh?

Nào ngờ, gã chỉ cười, vuốt vuốt cái đầu nhỏ xíu của y như trấn an:

- Có ngươi bên cạnh, vậy là đủ ấm rồi. Lo cho ta tới vậy sao?

- Ngươi đừng có mà hiểu lầm thành ra hoang tưởng. – Tuyết Hồ Ly lại ra sức chối đây đẩy, mới vừa nãy còn nhớ gã tới mộng loạn, vậy mà bây giờ đã trở mặt ngạo kiều; khiến thư sinh trông Cáo nhỏ càng thêm đáng yêu vô cùng.

.

Im lặng một hồi, lại là y hung hữu thành trúc(*) vứt bỏ cao ngạo mà mở lời trước:

- Đã có chuyện gì vậy, kể cho ta được không?

Sập xệ sang canh thứ tư, mưa ngớt dần. Tuyết Hồ Ly ngước đầu trông theo biểu cảm khổ sở trên gương mặt gã – Đôi mắt gã lại cong lên tựa đôi vầng trăng khuyết, chẳng rõ là đang cười hay đang cố ép cho nước mắt chảy ra, bàn tay âm ẩm bủn rủn rúc sâu vào túm lông trên cổ y tạo cảm giác buồn buồn. Gã cười – nụ cười tự khinh miệt, rẻ rúng bản thân:

- Thị phúc bất thị hoạ, thị hoạ đoá bất quá. Là phúc không phải hoạ, là hoạ tránh chẳng qua. Hoạ phúc khó lường, hết bề né tránh tai hoạ. Quy cũng là số trời, phận thư sinh thấp kém bần hàn sao có thể thay đổi.

Những câu nói lảm nhảm phủ lên sự cực đoan tự ngã, mang tính chất tự an ủi nhiều hơn sự thật. Lệ châu nơi gã lại rơi lấm tấm trên người y, vỡ vụn thành từng đốm nhỏ tung toé – đó là lần đầu tiên, y thấy gã đau đớn tới vậy.

*

Thấy ngươi rơi lệ, ta thực cũng muốn được khóc cùng ngươi…

.

Ta trước đây vốn chẳng ưa gì con người, về đêm cũng không hay mò tới trêu chọc như mọi loài yêu hồ khác…

Vậy mà, ngươi… Lần đầu tiên, ta có một loại cảm xúc mãnh liệt, mật thiết như vậy, đối với một con người…”

“Nó gọi là gì…? Đồng cảm…?”

.

“Thư sinh, ngươi giỏi dùng từ lắm cơ mà… Giúp ta… Cảm xúc của ta đối với ngươi hiện thời là gì…”

***

chú thích

(*)soả: ngốc *=))))*

(*)Vương Hy Mạnh (1096 – 1120): hoạ gia đời Tống, được coi là một thần đồng, cả đời chỉ vẽ được bức tranh lụa lớn nhất trong lịch sử hội hoạ Trung Quốc và chết ngay sau khi vẽ xong tranh lúc mới có 24 tuổi. 

(*) Trương Huyên (thế kỷ VIII): hoạ gia tiêu biểu đời Tống, được phong là “Thánh Hoạ”, với bút pháp cực kỳ dịu dàng, trau chuốt, chuyên vẽ các tiểu thư, công tử, ngựa xe, màn trướng,cung điện khuê các v.v… 

(*) hung hữu thành trúc: Có hoạ sĩ đời Tống trước khi đặt bút vẽ cây trúc, đã phác thảo sẵn trong đầu, nghĩa câu này tức: Định liệu trước. Chủ động.

***

[Đồng nhân - Trung trường](HunHan, KrisTao): Bạch Tuyết Hồ Ly (Chương 3)

Chương 3

“Sau đêm nay, ngươi có còn bỏ đi nữa không, Cáo Nhỏ…?”

*

Thế Huân sực tỉnh dậy sau một giấc ngủ say, biếng nhác vươn vai và đưa mắt nhìn quanh quất. Không ngạc nhiên, đúng vậy, khi trên y phục chỉ còn vương lại miếng băng bị Cáo Nhỏ cắn nát.

.

“Đã đi rồi sao?”

.

Xung quanh bốn bề im lặng tới trầm ngâm, thư sinh đưa tay lên cào tóc, có chút nhàm chán đơn điệu của cảnh lây vào thần trí. Bàn sách vẫn bừa bộn, những trang sách lật mở lung tung, mồi lửa vụn đã tàn, bên ngoài tuyệt không nghe rõ một âm thanh động tĩnh – cho dù có là tiếng quạ âu chực vỗ cánh.

.

Gã ngồi trơ trọi giữa căn vách hai gian, ngẩn ngơ tự cười. Ha, Cáo Nhỏ, những tưởng giữa ta và ngươi cũng tồn tại ít ỏi tương đồng, hoá ra chỉ có mình ta đang huyễn hoặc bản thân mà thôi.

Cũng tốt, vốn loài yêu ma các ngươi không thể ở lâu với cố nhân, huống hồ chi con người. Tuyết Hồ Ly vô ái vô dục, liệu ngươi có nhớ tới ân nghĩa nơi ta mà báo đáp hay chăng?

*

Thu dọn đồ nghề chuẩn bị trở xuống dược phường mở dưới phố huyện sầm uất, trên đường vô tình giáp mặt tay thợ săn không quen không biết, trước giờ chưa từng trông qua, thân người phổng phao, béo tròn, đối ngược hẳn với thư sinh cao gầy như cây sậy, bên hông còn treo chiến lợi phẩm vừa thu được. Con vật trắng ơn ởn nằm co ro bất động thành một đốm lông bùi nhùi trong lồng nhỏ, vành tai ủ rũ, mắt xám chẳng thèm mở ra lộ vẻ phóng đãng dụ hoặc, cẳng chân sau tứa máu nhưng nhức nặng nề giấu kín trong đuôi.

Tâm trạng vô thức chuyển kì quái dị thường, ngờ ngợ mà thân quen, thư sinh vội vã gọi giật lại, mạo muội hỏi gã thợ săn:

- Sư huynh, chờ đã. Mạo muội cho hỏi, con cáo trắng này, huynh bắt được ở đâu? Có bán lại được không?

Thư sinh nọ trông tướng mạo hiền lành chất phác, gã thợ săn mừng quýnh, tưởng như vớ được con mồi béo bở, thoạt đầu cất giọng xu nịnh:

- Tiên sinh đây muốn mua cáo trắng này sao? Hảo hảo. Nhỏ bé, xinh xắn, đáng yêu, lại là loài cáo hiếm, chưa từng xuất hiện tại Bạch Hạ Thiên Sơn. Một nén bạc, đủ không?

- Mắc quá, sư huynh. Tiểu đệ bụng đói cơm no chữ, biết đào đâu ra chừng ấy? – Thế Huân trong lòng chực muốn phát hoả, song vẫn cố nuốt xuống mà thỉnh cầu gã thợ săn mưu mãnh tham lam – Tiểu đệ chỉ có hai đồng năm hào trong túi, mong sư huynh làm phước.

Nào ngờ, hắn lập tức đổi giọng, trừng trừng cặp mắt ti hí chỉ thẳng mặt thư sinh mà quát:

- Không có đủ một nén bạc thì xéo, đồ kiết xác!

Tuyết Hồ Ly ở trong lồng tù túng bị tiếng quát long thiên lở địa của hắn làm gián đoạn giấc ngủ chập chờn, mở mắt ra đã thấy trước mặt là gã thư sinh đương từ biệt ban sáng, hắc y vẫn còn thoang thoảng mùi thảo mộc, ánh mắt sắc sáng lên tia cương nghị bập bùng. Cáo Nhỏ không tránh khỏi ngạc nhiên, đôi đồng tử đục vỡ như cái ao tù đờ đẫn nhìn gã, nhuốm lên một vẻ cao ngạo bất cần.

.

“Hừ, thư sinh, trông ta đáng thương hại tới vậy sao?”

.

“Đừng nhìn ta như thế… Ta không cần lòng trắc ẩn của ngươi…”

*

Đôi mắt xám tro ấy… Cho dù có bị huỷ hoại tới mức nào… Cho dù có chết đi sống lại, ta vẫn sẽ nhận ra…

.

Thế Huân trộm thấy đôi mắt con vật bất giác mở bừng ngạc nhiên rồi thẫn thờ khép lại, càng tin tưởng rằng gã không nhận lầm, khẩn thiết van cầu thêm một cơ hội:

- Sư huynh, tiểu đệ là lương y có thể trị bách bệnh, liệu có thể giúp sư huynh – đổi lấy mạng sống của Cáo Nhỏ?

Gương mặt béo nục nịch của hắn thoáng ngần ngừ trong một vài giây, hàng lông mày rậm nhướng lên ngờ vực: “Thật?”

Thư sinh gật đầu, trong đôi mắt thẫm đen kia chỉ thấy một màn sương phủ dày, không rõ biểu cảm, dính chặt lên mình con vật nằm ngủ vùi trong lồng. Gã thợ săn bật cười thành tiếng thoả đáng, ngoẹo đầu về một bên ý bảo: “Lối này!”

*

Chốn nương thân của hắn nằm tận sâu heo hút trong rừng, là một ngôi miếu bỏ hoang với những bộ da thú, những dây hành tỏi treo lủng lẳng trên hằng hà sa số khoang bụi vỡ thành từng mảng ố dày màu xám, chỉ cần chạm khẽ là bay tứ tung. Giữa thảm đá gồ ghề lồi lõm, nom một bóng người co quắp, héo hon nằm mọp trên đất, thở hò hè từng hơi nặng nhọc. Hắn đặt chiếc lồng nhỏ vào trong góc, lại gần và khéo léo nâng cơ thể rũ rượi ấy lên, vén gọn, sửa sang hộ mớ tóc mai loà xoà trước trán.

Thai phụ trong lòng hắn khe khẽ trở mình, giật giật hàng mi, nâng đôi mắt nặng trĩu những nhọc nhằn đã ngả sắc mê man, khuôn má xanh bùng, trộm phảng phất đôi lúm đồng tiền khi nữ nhân gượng nợ nụ cười yếu ớt, cánh tay gầy gò thường trực quàng quanh bụng như nâng niu, bảo vệ.

Viễn cảnh này đối với Thế Huân có chút thân quen mơ hồ dội về hồi ức. Gã quỳ gối ngồi bên thai phụ, đưa bàn tay âm ẩm dịu dàng bắt mạch đoán bệnh.

Thai phụ sắp lâm bồn, lại đang cảm nặng, thần sắc mỗi lúc một thêm vàng vọt, ốm yếu. Ánh sáng lắt léo từ bên ngoài hắt lên vẻ ốm o, tội nghiệp. Sẵn có hoàng cầm trong tay, cũng chẳng phải lần đầu lương y hộ đẻ, liền nhờ hắn nhóm bếp lò sắc thuốc, tiện chuẩn bị luôn những vật dùng cần thiết.

.

Tuyết Hồ Ly ở trong lồng vẫn ngủ mê man, tâm trí tựa trôi nổi ở cõi nào mơ hồ, xa xôi lắm. Tới khi lờ đờ tỉnh dậy ập thấy đầu óc váng vất, quay cuồng, bên tai thoắt văng vẳng tiếng trẻ nhỏ khóc oa oa, tiếng người tiếng linh hỗn độn, chẳng hay biết nguồn cơn cớ sự thực hư chân tướng thế nào, chỉ thấy ánh đen đơn sắc của màn đêm bao mờ thị giác.

Tiếng ồn ào nhốn nháo không thể xác định rạch ròi bất giác ngừng bặt. Giây tiếp theo Cáo nhỏ thấy cơ thể mình được nhấc bổng lên không trung, rồi được áp vào trong lồng ngực, bên tai còn nghe rõ từng tiếng tim đập bình bịch ấm nóng.

.

“Đừng lo, Cáo Nhỏ, theo ta về nhà…”

.

Thân thể y mềm nhũn cuộn tròn trong vạt áo thư sinh, co rúm lại sáp vào như con mèo nhỏ sợ lạnh. Mắt vẫn nhắm, vết thương vo viên tạo thành những mảng da lóc thấy rõ cả thịt, truyền đi cơn đau lâm râm âm ỉ khắp các đốt xương.

***

Mùi thảo mộc nơi ngươi thật êm dịu, trong đêm tối còn rõ ràng sắc nét hơn bao giờ hết, phần nào khiến ta cảm thấy như được ấp iu vào lòng mà vỗ về an ủi…

Ngươi đã quen không còn để ta ngủ trong giỏ. Ngươi đã quen ôn nhu nép sát lưng vào tường, mặc nhiên dành cho ta một chỗ khá lớn trên chiếc giường đơn chiếu, dẫu biết ta chỉ to bằng một, hai nắm tay.

.

Thư sinh, ta đã vô ơn như vậy, sao ngươi lại thêm một lần nữa cứu sống ta?”

***