[Nhật kí nuôi trẻ của Huân Hàm] Chương 1: Bất Ngờ Nho Nhỏ

Văn án:

Mùa thu năm ấy, có một đứa nhỏ bị bỏ rơi trước cửa nhà chúng tôi.

“Xin hãy chăm sóc cho Hoàng Tử Thao” – Lá thư vỏn vẹn vài chữ ngắn ngủi dém trong bọc chăn, đem theo hương hoa mộc lan thả vào gió thu buổi sớm; hài nhi nhỏ bé vẫn an tường trong giấc mộng riêng mình, khiến người ta nhìn vào không khỏi chạnh lòng.

Lúc ấy, tôi nào có ngờ rằng, sự xuất hiện của đứa trẻ này, sẽ khiến cuộc sống của tôi và tên tiểu tử ngốc kia chính thức rẽ sang một chương mới…

***

“Xin hãy chăm sóc cho Hoàng Tử Thao…”

.

Sớm ban mai chợt mang theo làn sương mờ đậu trên mi mắt. Lạnh lẽo. Cô độc. Im ắng tới nao lòng.

*

– Chào buổi sáng.

Lộc Hàm tươi cười quay lại nhìn cậu trai còn đang ngái ngủ, tấm lưng cao rộng như choán nửa căn bếp nhỏ hẹp sơn màu kem và ghi sáng. Anh đon đả hôn lên môi cậu, liếm một vòng bên trên, nhẹ nhàng lả lướt bên dưới – nụ hôn ưa thích của Thế Huân trước mỗi bữa điểm tâm, khiến cậu cuối cùng cũng mở được hai cặp mắt gà gật chỉ vừa đủ thấy đường kia.

– Chào buổi sáng, Lulu… – Chưa kịp nói hết câu, thiếu niên đã phải há hốc mồm đầy kinh ngạc trước một mái đầu nho nhỏ lạ lùng đang ló ra từ bên vai thuận chiều của nam nhân trước mặt. Tiếp tục đọc

[Those years…] Chương 5

“Đội trưởng… Đội trưởng…” – Từng tiếng, từng tiếng gọi thiêng liêng lặng lẽ. Đó là cách chúng ta bắt đầu.

.

Tháng Tám, Canada đổ trận mưa ầm ì.

Chiều hôm ấy, cậu đã tới thăm anh.

.

Tiếp tục đọc

[Đoản văn](HunHan) Mối tình đẹp nhất thế gian.

Author: Mii

Pairing: HunHan

Rating: PG

Category: pink, fluff, vườn trường,…

Disclaimer: Họ không thuộc về tôi hiu hiu

Summary: Chúng tôi yêu nhau từ những xúc cảm ban đầu nguyên sơ mà vĩnh cửu, đó chính là mối tình đẹp nhất thế gian.

*

A/N: okayy thỉnh thoảng chơi một cái drabble ngắn ngắn ngọt ngọt cho đổi khẩu vị :333 ờ thực ra nó khá là cẩu huyết nên nếu có thể chịu được thì hãy đọc hết nhe :’>

ENJOY~ AND I’M BACKKK :’>

*** Tiếp tục đọc

[Those years…] Chương 4

Chương 4

JongDae luôn là người có trực giác nhạy bén. Sau đêm hôm ấy, cậu ta hoàn toàn biến mất. Biến mất khỏi cuộc đời anh. Biến mất khỏi thể giới của anh. Thế giới tù đọng trong màn mưa lây rây và khu chung cư năm tầng thấp hẹp. Thế giới oi nồng mùi nắng gió và bụi đường, mùi mồ hôi nơi bến tàu điện chen chúc chật chội như cá mòi trong hộp thiếc.

.

MinSeok ngồi ngây dại trước tờ báo sáng vừa được chuyển đến, với mẩu tin tức được in đậm ở trang nhất về vụ tai nạn xảy ra tại đường quốc lộ đêm qua. Hai chiếc xe ô tô đâm nhau, không còn nạn nhân nào sống sót. Anh cầm máy điện thoại lên, định gọi cho JongDae, nhưng chợt nhận ra mình không hề có số. Anh mở chiếc máy tính ổ cà tàng đặt trong phòng ngủ với wifi một vạch, gõ tìm kiếm tên cậu trên thanh công cụ Google. Chiếc máy tính chậm chạp tiếp nhận thông tin, uể oải thực hiện mệnh lệnh, cuối cùng chỉ còn lại dòng chữ đỏ báo lỗi không thể tìm thấy trên màn hình.

.

Cậu đã biến mất, biến mất thật rồi. Ngỡ như sương đêm khi nắng đông dần rạng. Ngỡ như vệt bóng đổ ố vàng trên bức tường phòng anh đã lâu chẳng còn ở đó. Ngỡ như, ngỡ như… tất cả… chỉ còn là một giấc mơ…

Tiếp tục đọc

[Those years…] Chương 3

Chương 3.

“Anh, dạo này anh có khỏe không?”

.

“Anh, đã lâu lắm rồi… Em chưa tới thăm anh.”

.

Đó là vào một ngày thu tháng 9 năm 2025, ẩm ướt và lạnh lẽo. Seoul dầm mình trong cái ảm đạm sụt sùi của mưa chiều. MinSeok cầm theo áo khoác, rời khỏi văn phòng, hòa vào dòng người tan tầm nơi bến tàu điện bon chen ồn ã. Hôm nay anh tan sở muộn. Tiếp tục đọc