[HunHan](Non-SA) Bao giờ cho lại một mùa hoa?

By: Mii.

Lấy cảm hứng từ bức ảnh này 


***

Năm lên mười tám, anh nuôi ước nguyện được trở thành ca sĩ, bỏ lại tất cả đằng sau lưng mua vé máy bay một chiều từ Bắc Kinh tới Seoul, Hàn Quốc.

Năm lên mười chín, công ty không cho phép trì hoãn hợp đồng, anh ngậm ngùi quay về Bắc Kinh hoàn thành cấp bậc trung học, tạm thời gác lại ước mơ, hoài bão nhen nhóm chưa thể thực hiện. 

Năm lên hai mươi, anh một lần nữa rời xa quê nhà theo đuổi chấp niệm hoang hoải nơi đất khách trong sự phản đối của cha mẹ. 

Năm lên hai mươi, anh đã có cơ hội được gặp em. 

Em của tuổi mười sáu, rất đáng yêu, mắt tròn xoe nhìn anh, có lẽ băn khoăn tự hỏi chàng trai trước mặt là người Trung hay người Hàn, lóng ngóng cúi đầu chào hỏi lễ phép bằng mọi thứ tiếng em biết. Anh xua tay ra vẻ không hiểu, em lại thêm một phen ngượng nghịu gãi đầu bối rối, chúng ta quen nhau bất chấp rào cản ngôn ngữ như vậy. 

Em của tuổi mười sáu, rất thật thà nói rằng anh là người bạn thân đầu tiên của em. 


Năm lên hai mốt, cả anh và em đều sinh nhật tháng tư. Trên đường trở về kí túc xá em kéo anh vào tiệm trà sữa quen thuộc, gọi cho anh một cốc khoai môn cỡ lớn, lóc cóc đổ ra chỗ xu lẻ lục lọi trong túi quần, song bị cô chủ quán xua tay nhất quyết không nhận. Em cúi đầu cảm ơn đúng năm lần có lẻ trước khi ngẩng lên hỏi do nhân dịp gì, rồi đỏ mặt cười híp mắt khi nhân viên quán tắt đèn ầm ĩ hát chúc mừng sinh nhật hai đứa.

Em của tuổi mười bảy vẫn luôn híp mắt cười tới không thấy mặt trời như vậy, mỗi khi có ai đó nhầm lẫn chúng ta là một cặp song sinh.

Năm lên hai hai, em hào hứng ôm chầm lấy anh, sau bốn năm khổ luyện cuối cùng cũng được ra mắt, lại thêm mừng rỡ khi cả anh và em đều được xếp vào chung một nhóm nhạc. Em của tuổi mười tám, từ khi nào đã cao vọt lên, cũng chẳng còn e thẹn nhút nhát như ngày đầu mới gặp, đứng giữa phòng tập hồ hởi chào đón các thành viên khác, kéo kéo tay anh giới thiệu “Đây là anh trai của em”, khiến ai ai cũng tin sái cổ. 

Seoul có em, đã bớt hiu quạnh đi nhiều. 

Năm lên hai ba, chúng ta tụ họp đầy đủ mười hai người một phương cùng quảng bá, em đón anh ở sân bay mà nước mắt lưng chòng, sụt sịt xì mũi vào áo anh, khóc lóc ầm ĩ giống như cái ngày đưa tiễn EXO-M sang Bắc Kinh. Em của tuổi mười chín, lại như cao thêm năm phân, càng ngày càng bị đẩy lùi ra rìa để cân bằng đội hình, song trước máy quay lại không chịu đứng yên mà quay ngang quay dọc, để rồi bị bao người bắt gặp em đang chăm chú nhìn anh cười tủm tỉm. Ngốc ơi, anh ở đây rồi, anh sẽ không đi đâu cả. 

Năm lên hai tư, sức nặng công việc đã trở nên quá mức chịu đựng, một thành viên người Trung quyết định rời nhóm ra đi. Giữa bầu không khí ảm đạm u buồn của căn phòng, em dựa đầu vào vai anh, nước mắt rơm rớm chực trào, giọng nói thì thầm vạn phần yếu đuối ỷ lại: “Lu Han, anh sẽ không bao giờ rời xa em, đúng không?”

Tâm trí anh trống rỗng, vô thức vuốt tóc em gật đầu nói ừ, giả vờ như chính mình chưa từng nghĩ tới nước cờ Wu Fan đã chọn.

Đó là lần đầu tiên, anh nói dối em. 

Khi biết tin, em không khóc. Cũng chẳng thèm nổi cơn thịnh nộ. Em chỉ yên lặng. Đối với đứa trẻ mít ướt như em, sự câm lặng là cả một cảnh giới đáng sợ. Em quay mặt đi, giống như chẳng còn đủ dũng khí để nhìn một sinh vật như anh, vai áo vương đầy vụn giấy kim tuyến rũ xuống. Em của tuổi hai mươi, sau bốn năm gắn bó quen biết, trước khi rời đi chỉ còn bỏ lại cho anh ba chữ giản đơn thều thào trong  hơi thở: “Nhưng anh hứa…” 

Anh của tuổi hai mươi, phúc lợi một đời hân hạnh được gặp em. Em của tuổi hai mươi, sau bốn năm gắn bó quen biết, đã một chân bước ra khỏi cuộc đời của anh.

Năm lên hai nhăm, anh đơn thương độc mã hoàn thiện giấc mơ còn dang dở. Điện thoại chẳng còn đong đầy tin nhắn của em, sân nhà Bắc Kinh từ khi nào lại trở nên lạnh lẽo. Em của tuổi hai mốt, mỗi lần nhìn thấy những bức ảnh của anh, của em, của chúng ta, lại vô thức bật khóc. Seoul và Bắc Kinh, bỗng chốc cảm giác thật xa vời. 

Năm lên hai nhăm, sắc hoa chẳng còn đẹp khi không còn cùng em nhìn ngắm. 

Năm lên hai sáu, đã nhiều lần anh muốn gọi điện cho em, đã nhiều lần đặt chân về tới Seoul muốn rủ em cùng đi uống trà sữa, song lại không có gan. Em của tuổi hai hai, đã trưởng thành hơn rất nhiều, đã không còn là một đứa trẻ mít ướt, giống như biến cố đã qua bắt em phải từ bỏ tiếng cười ngây ngô năm ấy. Oh Se Hun, là anh có lỗi với em. 

Năm lên hai bảy, sự nghiệp của chúng ta cùng một lúc ở trên đỉnh cao của danh vọng. Cho dù đã không còn ở trong một nhóm, song cuộc đời của anh và em như chạy trên hai đường thẳng song song, luôn xuất hiện cùng một nơi, một chốn nhưng chẳng bao giờ có thể chạm mặt.

Năm lên hai bảy, anh cuối cùng cũng có đủ dũng khí để liên lạc với em. 

Em của tuổi hai ba, trên đài truyền hình thẳng thừng nói một câu em chọn tình bạn thay cho tình yêu. Em của tuổi hai ba, lần đầu tiên phá luật nói dối quản lý lỉnh ra một quán trà sữa gặp anh. Em của tuổi hai ba, đã phong độ hơn rất nhiều, trước mặt anh lại đặc biệt điềm tĩnh, giống như một tấm khiên chắc chắn dựng lên che giấu tâm tình bất ổn bên trong. Em, có phải đang dần dần tha thứ cho anh? 

Năm lên hai tám, hoa lại nở. Tươi đẹp như những ngày chúng ta còn là thực tập sinh vô danh tiểu tốt, cùng nhau nuôi dưỡng một ước mơ, khát vọng. Em của tuổi hai tư, lần đầu tiên sau bốn năm trời xa cách, đã ôm anh vào trong lòng và nói lời chúc phúc trước khi từ biệt. Em của tuổi hai tư, đã học được cách sinh tồn và chấp nhận buông xuôi. Em của tuổi hai tư, đã biết đứng vững trên đôi chân của mình, mỉm cười tự tin trước phong ba sóng gió. 

Năm lên hai chín, những mẩu tin nhắn bắt đầu quay trở lại. Em của tuổi hai lăm, giống như đã thu vén những ngây ngô khờ dại của tuổi trẻ thả vào trong gió trời lồng lộng. Em của tuổi hai lăm, điểm đạm chín chắn, trước anh chẳng còn vui mừng kích động như xưa. 

Em của tuổi hai lăm, bắt đầu hẹn hò bạn gái. 

Năm lên ba mươi, giữa đêm Bắc Kinh trời trở lạnh, anh nhận được một cuộc gọi của em. Nghe tiếng em sịt sùi nức nở qua điện thoại, cũng đủ biết cô gái kia trước áp lực từ công ty và người đời đã nói lời chia tay, một câu chuyện thường tình cũ rích trong giới giải trí. Anh từ lâu đã quên không biết phải an ủi em thế nào, chỉ có thể im lặng từ đầu dây bên kia nghe em buông lời oán trách. Oán trách số phận, oán trách công ty, và sau cuối là oán trách anh. Oán trách anh đã bỏ em lại một mình đơn côi lạc lõng.

Em của tuổi hai sáu, lại càng thêm trầm mặc. 

Năm lên ba mươi mốt, tới phiên anh hẹn hò bạn gái. Duy chỉ khác một điều, cô gái ấy, cả một cuộc tình chưa từng nói lời chia tay. 

Em của tuổi hai bảy, cùng một phản ứng khi biết tin dữ, từ đầu dây bên kia bỏ lại cho anh một cơn câm lặng chùng chình không tên kéo dài rồi cúp máy. 

Năm lên ba mươi hai, hợp đồng chính thức hết hạn, cũng là lúc anh cùng người lên xe hoa. 

Suốt những năm quen em, anh đã nhiều lần không thể giữ lời hứa. Lần này, là để anh chuộc lỗi với em. Oh SeHun, em của tuổi hai mươi tám, đám cưới của anh, bất luận lí do, nhất định sẽ có em làm phù rể. 

***

Advertisements

[Nhật Kí Nuôi Trẻ của Huân Hàm] Chương 2: Babies ‘R US

Chỉ trong vòng hai tiếng kể từ khi Hoàng Tử Thao xuất hiện, căn hộ nhỏ nhắn với phong cách bày trí tối giản đột nhiên trở nên thiếu thốn và rình rập những hiểm nguy. Dao cạo râu sắc lẻm vứt lung tung tuỳ tiện trên bồn rửa mặt, những món đồ bằng sứ hay thuỷ tinh la liệt trong tầm với, tủ bếp khép hờ với những chai nước cọ rửa sặc sỡ màu sắc, đầy cám giỗ với trẻ nhỏ. Chưa kể tới chỗ ăn, chỗ ngủ, chỗ chơi chưa bao giờ nghĩ sẽ cần thiết.

– Chúng ta cần phải đi mua sắm. – Sau bữa sáng, Lộc Hàm phán một câu xanh rờn, khéo léo địu đứa trẻ trước ngực, đoạn cầm lấy chùm chìa khoá xe tung về phía cậu. – Cho dù chỉ là tạm thời, cũng nên sắm sửa một chút cho đàng hoàng.

Anh một tay đỡ lấy lưng Tử Thao, một tay vớ lấy áo khoác vắt trên móc. Thế Huân chạy lăng xăng từ phòng khách sang tới phòng ăn rồi lộn vào phòng ngủ, nhặt nhạnh từng món đồ cần thiết song không bao giờ ở chung một chỗ. Điện thoại đằng sau đệm ghế phô tơi. Ví tiền trong phòng ngủ. Kính mát nằm ngay ngắn trên bàn ăn. Khi cậu ra tới giá để giày sau một hai vòng càn quét cả căn hộ, anh vẫn đang loay hoay tìm cách xỏ chân vào đôi Converse màu ghi sáng do tầm nhìn bị che khuất bởi đứa nhỏ địu trước ngực. Thế Huân bật cười khanh khách, cúi xuống giúp anh đi giày trước khi tự mình chọn lấy một đôi trên giá mà cậu cho là thoải mái nhất. Lộc Hàm bước thẳng ra phía cửa, không nhìn lại mà buông lời châm chọc hậm hực:

– Có nhanh lên không thì bảo? Ai đi sau người đó tắt đèn khoá cửa.

Thiếu niên bật dậy như tên bắn, tắt công tắc đèn và lao vút ra khỏi cửa, tung tẩy mở khoá rồi khổ sở chui lọt vào chiếc Kia Sorento màu nòng súng, vặn vẹo chỉnh gương hậu và ghế lái. Trong tuần, anh là người lái xe từ nhà tới chỗ làm rồi quay về bởi quãng đường kéo dài ít nhất năm dặm giữa văn phòng và trạm dừng các phương tiện giao thông công cộng, còn cậu bắt chuyến tàu điện cứ năm phút lại luân phiên qua các địa điểm ngược xuôi, đưa cậu thẳng từ khu căn hộ phức hợp tới võ trường trong 20 phút, cho nên, việc khoảng cách giữa vô lăng và ghế lái có chút eo hẹp, âu cũng là chuyện thường. Thế Huân tra chìa vào ổ, lùi xe ra khỏi bãi đỗ trước khi nhấp nhấp đạp lên chân ga, rẽ vào đường chính.

– Chúng ta đi đâu trước đây? – Sực nhớ ra bản năng tìm đường hạn hẹp của mình, cậu lo lắng quay sang anh.

– Babies ‘R Us ở cạnh khu Tương Hạ Uyển. Rẽ phải ở đây, rồi đi thẳng. Quẹo trái ở vòng xuyến. Tới đó anh sẽ chỉ tiếp. – Lộc Hàm chăm chú nhìn điện thoại, trong đầu đã nhanh chóng vạch sẵn một lộ trình.

Nhận được chỉ dẫn, Thế Huân mạnh dạn đạp lên chân ga, nhẹ nhàng di chuyển từ làn đường ngoài cùng vào tới hàng trong cùng, nơi các xe đang phóng với tốc độ năm mươi dặm một giờ. Nắng thu không quá gay gắt chiếu rọi qua tấm kính chắn gió, nhuộm lên tóc anh một sắc vàng đầu thu dìu dịu êm mượt. Cho dù đang là người cầm lái, ánh mắt cậu chưa một lần ngưng đảo qua đảo lại như rang lạc, thi thoảng quay sang phía nam nhân ngồi ở ghế phụ đang cưng nựng bồng bế hài nhi, một tay bấm điện thoại nhoay nhoáy, không ngừng lẩm bẩm: “còn gì nữa nhỉ? sữa, quần áo,  xe đẩy… à đúng rồi, còn tã, đồ chơi, núm giả,…”

– Anh, còn em thì sao? – Thiếu niên giả vờ giận dỗi bĩu môi nũng nịu.

– Cậu có còn là trẻ con nữa đâu, phiên phiến đi. – Anh phẩy tay lắc đầu. Tiểu tử ngốc, trên đời này có ai hở ra là liên tục so đo với một đứa nhỏ như cậu không?

*

Tới nơi, Thế Huân tắt máy xe, nhảy xuống chạy vòng sang bên đối diện, giúp anh mở cửa. Bầu không khí bên ngoài có chút nóng ẩm không cần thiết, khiến cả hai không do dự chờ đợi mà nhanh chóng bước vào bên trong cửa tiệm bật máy điều hoà mát lạnh. Thế Huân quay đi lấy xe đẩy hàng, trong khi Lộc Hàm nhẩm lại những món đồ cần thiết, thỉnh thoảng liếc qua kiểm tra danh sách dài dằng dặc soạn sẵn trong điện thoại, đưa mắt nhìn quanh một lượt các kệ hàng sơn trắng ngăn nắp sắp thành từng dãy, trải dài tới choáng ngợp.

– Hãy bắt đầu từ những thứ nhỏ nhất trước tiên, vì chúng thường rất dễ bị bỏ quên. – Anh dặn dò cậu, tay chỉ về phía các kệ hàng đựng những bình sữa, núm giả và sữa bột cho trẻ sơ sinh.

Trong đầu tưởng chừng đã hình dung ra những vật dụng thiết yếu, có lẽ sẽ không dây dưa ở cửa hàng lâu quá mức cần thiết, song, chỉ tới khi trực tiếp nhìn thấy bao lựa chọn riêng biệt với các mức giá khác nhau cho một mặt hàng duy nhất, anh và cậu mới chột dạ nhận ra, công việc mua sắm cho một đứa trẻ, có lẽ sẽ không đơn giản tới mức ấy.

– Xin lỗi, tôi có thể giúp gì cho hai anh không?

Từ đằng sau, nữ nhân trong chiếc áo polo màu đỏ có in logo cửa hàng được gọn gàng sơ vin cùng quần âu màu be đơn giản, tóc nâu vấn lên gọn gàng, thắt lưng cài bộ đàm, vui vẻ tình nguyện giúp đỡ hai ông bố đang lơ ngơ như bò đội nón.

Lộc Hàm mừng rỡ gật đầu lia lịa, cảm giác như gặp được vị ân nhân cứu tinh của đời mình, bày tỏ nỗi day dứt:

– À vâng, chúng tôi chưa tới đây bao giờ, không nhận ra, có nhiều nhãn hiệu đến vậy. Nhờ cô dành chút thời gian tư vấn hộ.

– Không sao. Lúc mới sinh cháu đầu nhà tôi, cũng băn khoăn lắm, chỉ sợ chọn phải đồ rởm lắm độc tố, sau lại thành tai hoạ. – Nữ nhân thật thà thú nhận, nhân cơ hội mà ngọt ngào tiếp thị – Nhưng các anh hãy yên tâm, Babies ‘R Us là thương hiệu của Mỹ, mọi mặt hàng đều đã qua kiểm định kĩ càng, giá cả có mắc hơn so với thị trường một chút, nhưng hoàn toàn đảm bảo. Tôi làm quản lý ở đây đã ba năm, và chúng tôi có thể tự hào mà nói rằng, số lượng người than phiền chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.

Lộc Hàm lưỡng lự trông qua những chiếc núm giả đủ mọi hình thù, màu sắc ngộ nghĩnh, cuối cùng quyết định nghe theo lời tư vấn nhiệt tình của cô nhân viên bán hàng, chọn lấy một chiếc màu xanh lục rất đẹp, lại kèm theo sợi dây bản to bằng vải thô nối với gấu trúc nhồi bông, có thể gỡ ra gỡ vào để kẹp lên quần áo tuỳ ý. Tử Thao từ trong bọc chăn thò cánh tay nhỏ ra, thích thú khám phá món đồ chơi lạ lẫm.

– Tiểu tử nhà anh tên gì vậy, đáng yêu quá. – Cô gái không kìm được mà thốt lên, bẹo bẹo đôi má phúng phính – Thật muốn cắn a.

– Đây là Hoàng Tử Thao. – Lộc Hàm nhìn xuống khuôn mặt lém lỉnh tươi cười của hài nhi, trong lòng vô thức ngập tràn cảm giác hạnh phúc – Phiền cô… Có thể giúp chúng tôi thanh toán món hàng này ngay lập tức được không?

– Rất sẵn lòng. Mời anh qua phía này – Nữ nhân gật gật đầu, dẫn anh tới quầy thu ngân cạnh đó, đoạn đưa mắt sang phía thiếu niên đẩy xe đằng sau vẫn mải mê ngó ngang ngó dọc, dường như chẳng hề để ý tới sự hiện diện của ai khác. – Xin mạn phép hỏi, câu chuyện của hai vị…

– Đó là tiểu tử ngốc nhà tôi. Chúng tôi gặp nhau thời còn học đại học. Còn hài tử này, là bị b… – Lộc Hàm buột miệng, nhận ra cổ họng bất giác nghẹn lại. Anh đã nói quá mức cần thiết rồi.

Nữ nhân bối rối cúi đầu, lí nhí một tiếng xin lỗi rất nhỏ. Như chợt ngộ ra điều gì, cô cầm món hàng chạy về phía sau quầy thu ngân xé bỏ lớp bọc, lau sạch phần núm giả, rồi rất nhanh chóng quay trở lại, dúi cho hài tử đang giương đôi mắt to tròn đầy mong chờ.

– Xin tặng anh, coi như là quà của chúng tôi dành cho cháu nhỏ. – Nhìn gương mặt bầu bĩnh khả ái đang tận hưởng niềm hạnh phúc giản đơn, nữ nhân không ngăn khỏi trống ngực đập loạn nhịp. – Mong cháu hay ăn chóng lớn.

Lộc Hàm bối rối quay về phía Thế Huân, ngoắc tay ra hiệu cho cậu lại gần, lắc đầu từ chối:

– Cảm ơn lòng tốt của cô, nhưng chúng tôi không thể làm thế được… Thế Huân, lại đây… Xin cho chúng tôi gửi tiền.

Thế Huân vẫn chưa hiểu hết đầu đuôi câu chuyện, song tự động mở ví, sẵn sàng thanh toán. Nữ nhân xua tay, nhất quyết không nhận lấy chiếc thẻ tín dụng đang chìa ra trước mặt, thành khẩn nói:

– Bình thường các khách hàng tới đây lần đầu, luôn được nhận một món quà tri ân nho nhỏ. Hãy coi như đây là món quà dành tặng riêng cho gia đình, xin đừng khách khí. Mong hai vị sau này sẽ lại thường xuyên ghé thăm cửa hàng của chúng tôi.

– Cảm ơn cô, cô… – Cả hai nam nhân đồng thanh cúi gập đầu, song lén lút ngẩng lên nhìn bảng tên của cô quản lý tốt bụng.

– Tôi là Nhiệt Ba. Rất hân hạnh được giúp đỡ.

*

Nhiệt Ba có việc đột xuất, cúi đầu cáo lỗi rồi mất dạng đằng sau cánh cửa nhà kho, bỏ lại hai nam nhân tiếp tục loay hoay xoay xở với công cuộc mua sắm. Kế bên kệ hàng núm giả là bình ti và sữa bột. Cũng như tất cả các món đồ trong cửa hàng, có muôn vàn bình sữa với đủ mọi nhãn hiệu, chất liệu, màu sắc và hình thù khác nhau. Lộc Hàm mặc định chọn lấy một bình đựng bằng thuỷ tinh trơn cứng cáp cùng đầu núm silicon chống sặc, với lí do rằng bình nhựa có độ bền không chắc chắn, hoa văn dễ bạc màu, lại không có nguồn gốc rõ ràng, trong khi Thế Huân nhất nhất đòi mua chiếc bình nắp xanh in những con nai nhỏ vui mắt, viện cớ rằng bình thuỷ tinh dễ đánh rơi đánh vỡ. Giằng co một hồi, cuối cùng đều không nhường nhịn nhau mà thống nhất mua cả hai loại cho hợp ý mỗi người.

Bất đồng về bình sữa là vậy, song, tới quầy sữa bột, lại nhanh chóng đồng thuận chọn nhãn hiệu được phê chuẩn là cao cấp nhất bởi FDA Hoa Kì. Ba món đồ gạch khỏi danh sách, Lộc Hàm tâm tình phấn chấn hẳn lên, hết sức hài lòng với tiến độ công việc. Cứ đà này, có thể sẽ không phải dành cả ngày ở đây mà chọn lựa.

Tử Thao miệng ngậm núm giả, tò mò nhìn ngắm xung quanh, đôi mắt hoa đào vô thức dõi theo hai ông bố nghiệp dư đang gân cổ tranh luận giữa khu vực quần áo. Thế Huân cố chấp đặt vào xe đẩy những chiếc áo phông in hình siêu anh hùng và quần jeans bé tí hon, còn Lộc Hàm cũng không vừa mà chồng chất lên trên những bộ đồ may liền bằng vải bông mềm mại, đáng yêu ngộ nghĩnh. Sang gian hàng giày và tất, đột nhiên không tốn chút thời gian cãi cọ, lập tức nhất trí quyết định chọn đôi Converse màu rêu cùng hai sập năm đôi tất trắng tinh. Sang gian hàng đồ chơi, lại thêm một trận giằng co. Anh một mực tuân theo chú thích in trên góc hộp, chỉ chọn những món phù hợp dành cho trẻ từ một tới ba tuổi, đồng thời mang tính giáo dục cao, trong khi cậu mè nheo chỉ trỏ, liến thoắng quảng cáo bộ mô hình Iron Man hoành tráng. Tiểu tử ngốc, là mua cho đứa nhỏ hay mua cho cậu vậy?

Xe đẩy đã chật cứng các món hàng, song danh sách còn chưa vơi đi một nửa. Lộc Hàm kéo áo Thế Huân vẫn đang lởn vởn quanh khu đồ chơi cho trẻ đặt sang bên nội thất, hòng đẩy nhanh tốc độ mua sắm đã định ra từ trước. Anh giao công việc lựa chọn chăn ga gối đệm cho cậu, rồi yên tâm chạy đi đặt hàng chiếc nôi xinh xắn thơm mùi gỗ mộc theo đơn chuyển phát trong ngày. Quay lại đã thấy cậu chọn ra một bộ chăn gối nệm điểm xuyết hoa văn vịt con vàng ươm nổi bật trên nền vải xanh biếc. Quả nhiên, gu thẩm mỹ thật không tầm thường.

Những phút cuối cùng của chuyến đi mua sắm cấp tốc là những phút giây Lộc Hàm căm ghét tới tận xương tuỷ. Hoàng Tử Thao cả buổi ngoan ngoãn ôm gấu trúc nằm im như tượng, song tới xế trưa bỗng dưng trở mình quấy phá, gào khóc ầm ĩ, dỗ mấy cũng không nín. Ngô Thế Huân đương tình thế cấp bách lại không thể tìm thấy ở đâu. Những ông bố bà mẹ hiếu kì băng qua rồi quay đầu lại nhìn anh đầy xét nét. Nam nhân dở khóc dở cười, cuống quít mang hài nhi đang bùng nổ tựa sóng trào ra khu vui chơi ngoài trời dành cho trẻ em, rồi bất đắc dĩ hai người, một lớn một nhỏ, cùng chơi cầu trượt, xích đu, bập bênh, thú nhún dưới cái nắng trưa mênh mang chảy tràn. Cho tới khi đứa nhỏ thấm mệt mà nguôi ngoai cơn giận không rõ nguyên do, anh mới dám bước chân lại vào trong cửa hàng, ngay lập tức chạm mặt tên ngốc nãy giờ bặt vô âm tín. Ra là cậu ta cắm trại ở quầy mô hình đồ chơi yêu thích, nâng lên rồi lại đặt xuống, mắt cau mày nhíu đăm chiêu suy nghĩ, chẳng còn để ý tới nam nhân khổ sở vật lộn với đứa nhỏ mếu máo quấy khóc.

Cạn kiệt sức lực để cãi nhau, Lộc Hàm quệt mồ hôi ròng ròng trên trán, hổn hển thở hắt ra một tiếng “Đi”. Thế Huân dường như cảm thấy bản thân có lỗi vì đã bỏ mặc anh, cả buổi còn lại im ru như kiến, chủ động một mình đẩy xe hàng đã trĩu nặng, Lộc Hàm chọn ra thứ gì cũng gật đầu đồng thuận. Xe nôi, gật. Ghế ngồi ô tô cho trẻ, không cần thiết, vẫn gật. Khoá an toàn cho tủ bếp, để làm gì vậy, càng phải gật. Đi tới cuối cửa hàng, thấy gương mặt anh giãn ra, gót chân quay về phía thu ngân, trong lòng cậu bất giác thở phào nhẹ nhõm.

– Lulu này…

Thế Huân ngập ngừng lên tiếng, song bị ánh nhìn toé lửa của anh tức thì chặn họng. Ừm, vậy là vẫn còn giận.

Đứng trước quầy tính tiền, Lộc Hàm lẩm nhẩm điểm lại danh sách mua hàng một lần nữa. Khoá an toàn, xe đẩy, ghế ngồi ô tô cho trẻ, áo, quần, bình sữa,… đầy đủ không thiếu thứ nào. Những món đồ còn lại đều có thể tìm mua ở siêu thị thông dụng. Chưa kịp thở phào nhẹ nhõm vì công việc của ngày đã xong phân nửa, nam nhân được thêm một phen giật mình bởi tổng hoá đơn cộng lại bằng hai phần ba lương tháng của anh đi làm nhân viên văn phòng toàn thời gian, chột dạ nhận ra, suốt ba tiếng mua sắm, chưa một lần để tâm tới bảng giá. Thật không bao giờ nghĩ đồ cho trẻ sơ sinh lại đắt đến thế này a.

***

[Nhật kí nuôi trẻ của Huân Hàm] *SEQUEL MỐI TÌNH ĐẸP NHẤT THẾ GIAN* Chương 1: Bất Ngờ Nho Nhỏ

Văn án: *Sequel Mối Tình Đẹp Nhất Thế Gian*

Mùa thu năm ấy, có một đứa nhỏ bị bỏ rơi trước cửa nhà chúng tôi.

“Xin hãy chăm sóc cho Hoàng Tử Thao” – Lá thư vỏn vẹn vài chữ ngắn ngủi dém trong bọc chăn, đem theo hương hoa mộc lan thả vào gió thu buổi sớm; hài nhi nhỏ bé vẫn an tường trong giấc mộng riêng mình, khiến người ta nhìn vào không khỏi chạnh lòng.

Lúc ấy, tôi nào có ngờ rằng, sự xuất hiện của đứa trẻ này, sẽ khiến cuộc sống của tôi và tên tiểu tử ngốc kia chính thức rẽ sang một chương mới…

***

“Xin hãy chăm sóc cho Hoàng Tử Thao…”

.

Sớm ban mai chợt mang theo làn sương mờ đậu trên mi mắt. Lạnh lẽo. Cô độc. Im ắng tới nao lòng.

*

– Chào buổi sáng.

Lộc Hàm tươi cười quay lại nhìn cậu trai còn đang ngái ngủ, tấm lưng cao rộng như choán nửa căn bếp nhỏ hẹp sơn màu kem và ghi sáng. Anh đon đả hôn lên môi cậu, liếm một vòng bên trên, nhẹ nhàng lả lướt bên dưới – nụ hôn ưa thích của Thế Huân trước mỗi bữa điểm tâm, khiến cậu cuối cùng cũng mở được hai cặp mắt gà gật chỉ vừa đủ thấy đường kia.

– Chào buổi sáng, Lulu… – Chưa kịp nói hết câu, thiếu niên đã phải há hốc mồm đầy kinh ngạc trước một mái đầu nho nhỏ lạ lùng đang ló ra từ bên vai thuận chiều của nam nhân trước mặt. Tiếp tục đọc

[Those years…] Chương 5

“Đội trưởng… Đội trưởng…” – Từng tiếng, từng tiếng gọi thiêng liêng lặng lẽ. Đó là cách chúng ta bắt đầu.

.

Tháng Tám, Canada đổ trận mưa ầm ì.

Chiều hôm ấy, cậu đã tới thăm anh.

.

Tiếp tục đọc

[Đoản văn](HunHan) Mối tình đẹp nhất thế gian.

Author: Mii

Pairing: HunHan

Rating: PG

Category: pink, fluff, vườn trường,…

Disclaimer: Họ không thuộc về tôi hiu hiu

Summary: Chúng tôi yêu nhau từ những xúc cảm ban đầu nguyên sơ mà vĩnh cửu, đó chính là mối tình đẹp nhất thế gian.

*

A/N: okayy thỉnh thoảng chơi một cái drabble ngắn ngắn ngọt ngọt cho đổi khẩu vị :333 ờ thực ra nó khá là cẩu huyết nên nếu có thể chịu được thì hãy đọc hết nhe :’>

ENJOY~ AND I’M BACKKK :’>

*** Tiếp tục đọc